⬅ Trước Tiếp ➡
Thang máy vừa mở, Bùi Viễn lập tức đi the0 những người khác ra khỏi thang máy, cực kỳ giống như đang chạy trối chết.
Cuối cùng, thang máy trống rỗng chỉ còn lại hai người Tô Vãn và Hạ Nhu Nhụ
Ánh mắt Hạ Nhu Nhu chuyển động một chút, kéo tay Tô Vãn, vừa định hỏi Tô Vãn vì cớ gì mà lại thích Bùi Viễn “A…”
“Đaụ”
Không nghĩ tới cô ta lại vô tình bóp ma͙nh cổ tay Tô Vãn, cũng không hiểu vì sao bản thân lại có hành động này. Tô Vãn nhịn không được kêu lên đau đớn.
Hạ Nhu Nhu ngạc nhiên nhìn, phát hiện Tô Vãn giống như thật sự yếu đuối chống đỡ không nổi.
“Không được, tôi phải nói với Trịnh Tranh một tiếng, kêu cậu ấy giao thêm nhiều việc hơn cho cô, đi đi lại lại nhiều một chút.”
Hạ Nhu Nhu căn bản không chú ý tới những vệt đỏ mờ ám trên cổ Tô Vãn.
Chỉ là thẳng thắn mà cho rằng ngày thường Tô Vãn không rèn luyện thân thể, cho nên mới sẽ yếu đuối mong manh như vậy “Cô phải vận động nhiều hơn mới được ”
Tô Vãn “Thật ra em…”
Hạ Nhu Nhu căn bản không biết, đêm qua Tô Vãn cùng Trịnh Tranh chính là “Kịch liệt vận động” suốt một đêm.
“Leng keng” một tiếng.
Cửa thang máy mở ra, Hạ Nhu Nhu đi the0 Tô Vãn cùng nhau đi vào văn phòng hội trưởng hội học sinh.
Hạ Nhu Nhu đi ở phía trước, cửa cũng không gõ, trực tiếp đẩy cửa ra “Trịnh Tranh ”
Trịnh Tranh đang ngồi ở trên bàn làm việc cúi đầu xem hồ sơ, cổ tay áo sơ mi màu trắng hơi hơi xắn lên làm lộ ra một đoạn cánh tay hữu lực ℭường tráng, trên ngón tay trắng nõn thon dài khớp xương rõ ràng đang nắm chặt cây bút.
Nghe thấy thanh âm, Trịnh Tranh kinh ngạc liền ngẩng đầu nhìn về phía cửa, ngoài ý muốn lại nhìn thấy thân ảnh của Tô Vãn ở phía sau, môi mỏng hơi nhấp, yết hầu lập tức khẩn trương.
Trịnh Tranh xấu hổ dời đi tầm mắt, nhìn về phía Hạ Nhu Nhu “Sao cậu lại sang đây?”
Hạ Nhu Nhu nhìn Trịnh Tranh, vô cùng vui vẻ, tự nói ra mục đích của bản thân, không chú ý thấy Trịnh Tranh đang không được tự nhiên.
“Không có gì, chính là lúc nãy nhìn thấy Tô Vãn đi đường yếu đuối đụng vào là ngã nên…”
Trịnh Tranh vừa nghe vậy, lại nhìn thấy hai má của Tô Vãn đỏ ửng mê người, tɾong nháy mắt liền hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.
“Mình nghĩ cô ấy chắc hẳn là rèn luyện quá ít, nên muốn cậu sắp xếp cho cô ấy thêm nhiều việc có tính vận động mọt chút…”
Hạ Nhu Nhu đột nhiên nhìn thấy một chồng thùng giấy đang chất đầy ở góc văn phòng, nhớ lại đây là tài liệu của hội nghị lần trước vẫn chưa được dọn dẹp.
“Đúng rồi, Tô Vãn cô nhanh mang đống thùng giấy này tới nhà kho bên kia đi, vừa hay có thể vận động, thế nào?”
Trịnh Tranh biết thân thể Tô Vãn bây giờ đang rấtmệt, nhất định là ăn không tiêu, không khỏi nhíu mày, vừa muốn mở miệng ngăn cản.
“Được, em đã biết, cảm ơn chị Nhu Nhu đã quan tâm”, Tô Vãn liền đồng ý.
Trịnh Tranh mím môi, nhất thời nghẹn lời, chính mình hiện tại giống như không có lý do gì để ngăn cản Hạ Nhu Nhụ
Hạ Nhu Nhu nhìn thời gian “Được, vậy bây giờ tôi mang về bên kia đây.”
Cửa lớn tɾong văn phòng đóng lại, tɾong khoảng thời gian ngắn, không gian tựa như ngưng đọng, tɾong không khí tràn ngập sự xấu hổ, làm cho người khác khó có thể chịu đựng.
Tô Vãn ngồi xổm trước chồng thùng giấy, nhịn không được khó chịu mà kêu một tiếng.
Cũng không h0àn toàn là diễn trò vì, thực tế Tô Vẫn hôm nay đúng là không khỏe nhưng cô vẫn cố đến trường chính là nhân lúc còn nóng tranh thủ tình cảm của nam chính.
Vừa định nâng thùng giấy lên, thì người bên cạnh đột nhiên vươn tay, bàn tay hai người tình cờ chạm vào nhau giữa không trung, cảm giác như bị đïện giật làm cho Tô Vãn không khỏi rụt tay lại.
⬅ Trước Tiếp ➡