⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn bên không gian chen chúc bên tɾong, lúc cô vẫn còn đang chần chờ, đã bị Hạ Nhu Nhu nhiệt tình mà một phen kéo vào “Bùi Viễn, cậu lùi về bên tɾong một chút đi.”
Chen chúc tɾong thang máy, Tô Vãn cả người bị đẩy ngã ở tɾong ngực Bùi Viễn, cơ thể mềm mại đày đặn đột nhiên bị ép vào lồng ngực rắn chắc, cô đau đến nhịn không được mà kêu rên ra tiếng.
Cảm nhận được cảm xúc mềm mại, sắc mặt Bùi Viễn ửng đỏ mà đỡ hai tay Tô Vãn, yên lặng kéo ra khoảng cách giữa hai người, thấp giọng dò hỏi “Khụ, em không sao chứ?”.
Cậu đối với việc Hạ Nhu Nhu lỗ mãng sớm đã tập thành thói quen, nhưng vẫn bất đắc dĩ “Hạ Tiểu Nhu, cậu sao lại thô lỗ như vậy.”
“Hừ, mình không phải là do sốt ruột sao” Hạ Nhu Nhu không phụcmà tranh luận, nhưng vẫn quan tâm mà nhìn về phía Tô Vãn.
Vừa nhìn thấy, đã bị làm cho ngây ngốc.
Bị cô đẩy ra phía sau, sắc mặt Tô Vãn hồng nhuận, đôi mắt ngập nước, như là một đóa hoa tươi bị tưới nước no đủ, rấtcâu dẫn.
Làn da tɾong trắng hồng hào, mặt mày hàm xuân, tươi sáng đến cực điểm, có thể nói xuấtsắc, đây là tiếng lòng của người nhìn thấy.
“Em không sao.”
Tô Vãn cười cười, đôi mắt ướt át, tầm mắt chuyển hướng đến người trước mặt “Chủ nhiệm Bùi, ngày hôm qua cảm ơn anh đã đưa em về nhà.”
Bùi Viễn ngẩng ra còn chưa kịp trả lời.
“Leng keng”, cửa thang máy mở ra.
Có một người có định đi ra, liền xô đẩy lên trước, Tô Vãn chỉ có thể xoay người qua, tránh một bên để cho người bên tɾong đi ra dễ hơn.
Cửa thang lại máy đóng lại, bởi vì lại tiếp tục có người muốn ra trước nên khi thang máy đang nhảy số, người đó liền nhanh chân chen chúc lên phía trước.
Bởi vậy mặc dù hiện tại thang máy đã bớt đi một người, nhưng không gian vẫn còn rấtchật chội.
Người phía trước lại động một chút, thân thể Tô Vãn không khỏi ngửa ra sau, tiếp tục dựa sát vào trước ngực Bùi Viễn.
Sống lưng dính sát vào cơ ngực của Bùi Viễn, hai thân thể ấm áp cách lớp vải dệt mỏng mà tiếp xúc gần gũi.
Tô Vãn bị ép đến nhịn không được mà vặn người.
Trong nháy mắt, cơ thể cô vừa vặn cọ lên ngực của chàng trai, hai người cứ như vậy thân mật hồi lâụ
Thân hình Bùi Viễn hơi hơi cứng đờ, thân hình cao lớn chỉ cần cúi đầu một cái liền có thể nhìn thấy dáng người lồi lõm của Tô Vãn.
Cậu dời ánh mắt đi, cố hết sức để tránh đụng chạm, nhưng vẫn có thể loáng thoáng ngửi được mùi hương phát ra từ cơ thể thiếu nữ.
Cậu xoay đầu, tự nhiên. Bùi Viễn lặng lẽ rời xa Tô Vãn, nhưng lại bị người ở phía sau đẩy lên.
Trong khoảng thời gian ngắn, Bùi Viễn cảm thấy thời gian trở nên dài đăng đẳng. Nhận thấy được hành động của người phía sau, Tô Vãn gắt gao cắn lấy môi dưới, mặt cũng không tự chủ được mà đỏ lên.
Không biết có phải là ảo giác hay không, mới qua một đêm, mà thân thể của cô đột nhiên trở nên rấtnhạy cảm.
Cho dù là loại tiếp xúc vô tình, tɾong thân thể cô đều sẽ sinh ra một loại cảm giác khó chịu, bồi hồi.
Hạ Nhu Nhu trùng hợp nhìn thấy sắc mặt Tô Vãn đỏ ửng, thường quay đầu về phía sau mờ mịt mà nhìn Bùi Viễn, đột nhiên cô ta nhớ tới chuyện Tô Vãn “Yêu thầm” Bùi Viễn.
Cố gắng áp xuống cảm giác quái dị tɾong lòng, Hạ Nhu Nhu nhìn làn da trắng đến phát sáng của Tô Vãn, cầm lòng không đậu mà hơi sững sờ.
Kinh ngạc với loại cảm xúc này, Hạ Nhu Nhu nhịn không được mà kích động chọc chọc Bùi Viễn.
“Cậu nhìn xem, dáng người của Tô Vãn đẹp như vậy, tính cách lại rấttốt, ai làm bạn trai của cô ấy… Chẳng phải là hạnh phúc đến chết hay sao…”
Bùi Viễn thấy Tô Vãn thẹn thùng mà cúi đầu, hai má đỏ ửng mê người, cơ bắp liền căng thẳng.
“Khụ khụ…” âm thanh nghe qua giống như có chút xấu hổ “Tới rồi, mình đi trước.”
⬅ Trước Tiếp ➡