⬅ Trước Tiếp ➡
Mỗi lần Cảnh Gia Dịch không thể hoàn thành nhiệm vụ, nguyên chủ sẽ dồn hết oán khi ném ở trên người bé, trách mắng bé không đủ thông minh, không đủ đáng yêu, chuyện gì cũng làm không tốt.
Tuy rằng không đến mức bạo hành, nhưng những lời nói oán hận và trách cứ cũng đã để lại ấn ký sâu trong lòng bé.
Lạc Kim Vũ nhìn cơ thể nhỏ nhắn đứng trước mặt mình, trong lòng ngăn không được chua xót.
Rõ ràng bản thân bị ủy khuất, rõ ràng bản thân đau lòng, nhưng vẫn phải nói lời xin lỗi với cô, chỉ bởi vì bé không thể lấy hết can đảm nói nhiều mấy câu với ba.
"Con không cần xin lỗi mẹ đâu."
Lạc Kim Vũ vươn đôi tay, ôm Cảnh Gia Dịch ngồi lên đùi mình, một bàn tay đỡ lấy phía sau lưng bé, một bàn tay khác nhẹ nhàng xoa xoa đầu tóc của bé, nói tiếp: "Dương Dương không có làm sai chuyện gì, tại sao phải xin lỗi?"
Cảnh Gia Dịch kinh ngạc ngẩng đầu, mở to đôi mắt tròn xoe như quả nho, bé lắp bắp nói: "Nhưng.. Là lỗi của con, con không thể giữ ba ở lại.."
Lạc Kim Vũ nhìn thẳng vào mắt bé, từng câu từng chữ nói: "Đó là bởi vì ba bận, không có thời gian chơi với Dương Dương, đây rõ ràng là lỗi của ba, không phải của con."
"Là vậy ạ?" Cảnh Gia Dịch vẫn giữ nét mặt mờ mịt đầy nghi ngờ.
Lạc Kim Vũ trịnh trọng gật đầu, nói: "Đúng vậy, con không nhớ rõ sao, hôm nay ông nội còn mắng ba nữa mà!"
"Nhưng.." Cảnh Gia Dịch vô cùng hoang mang, trước kia mẹ không phải nói như vậy.
"Không có nhưng nhị ở đây! Dương Dương chỉ cần nhớ kỹ, đây là lỗi của ba là được. Bởi vì ba không có lợi hại giống như ông nội, không thể vừa làm tốt công việc bên ngoài đồng thời chăm sóc tốt cho gia đình."
Lạc Kim Vũ nhìn đôi mắt trong sáng của bé, thật sự không đành lòng nói cho bé.. Thật ra ba con chỉ là không thích con mà thôi.
"Vậy.. Vậy chờ Dương Dương trưởng thành, sẽ giúp ba làm việc, như vậy con cũng có thể lợi hại giống như ông nội." Hai mắt bé lập tức bừng sáng, vì bản thân nghĩ ra phương pháp hay mà vui vẻ.
Lạc Kim Vũ thở dài trong lòng.
Con trai ngốc ơi! Con muốn giúp người ta, chưa chắc gì người ta muốn để con giúp đâu!
Trong tương lai, Cảnh thị chính là thiên hạ của nam chủ, người ta mới là người thừa kế chân chính mà ba con chờ mong.
Nhưng cô nói không nên lời, chỉ nói mơ hồ: "Con giỏi lắm! Mẹ chờ Dương Dương lớn lên nha!"
Nhìn Cảnh Gia Dịch lại lần nữa vui vẻ lên, Lạc Kim Vũ thật sự không biết để bé ở lại nhà họ Cảnh là quyết định đúng hay sai..
Ngay từ đầu, cô chỉ muốn rời khỏi nơi này, không ai ở cạnh xúi giục bé làm điều sai trái, lại dựa vào nhân phẩm của cha mẹ Cảnh, tương lai của bé sẽ không thê thảm như trong sách.
Nhưng cha mẹ Cảnh rốt cuộc cũng phải già đi, cô đi rồi, mấy năm sau Cảnh Tư Hàn cưới vợ sinh con, Cảnh Gia Dịch một thân một mình ở trong nhà họ Cảnh.. Cuộc sống của bé làm sao có thể tốt cho được.
Chạng vạng, trời đột nhiên đổ mưa.

⬅ Trước Tiếp ➡