Mai Uyển đứng ở trước cửa sổ sát đất nhìn lên trời, thấy mây đen dày đặc, còn cảm thán một câu: "Nhìn trời, chắc là không thể ngừng mưa ngay được rồi!"
Quả nhiên, trận mưa này thật sự là không ngừng ngay, mà có xu thế càng lúc càng lớn. Chờ tới bảy tám giờ tối, bên ngoài sấm sét ầm ầm, tiếng sấm to liên tiếp làm người sợ hãi.
Cho nên, khi Cảnh Gia Dịch mềm như bông hỏi Lạc Kim Vũ, hôm nay có thể ngủ chung với cô hay không, cô không chút do dự đồng ý ngay.
Cảnh Gia Dịch rất vui, đã thật lâu bé không có ngủ chung với mẹ. Bởi vì mẹ nói, con trai muốn độc lập sớm, như vậy mới làm người khác thích.
Bắt đầu từ lúc hai tuổi, bé vẫn luôn ngủ một mình một giường.
Lạc Kim Vũ dẫn Cảnh Gia Dịch đi rửa mặt, phát hiện bé thật sự rất thông minh lại hiểu chuyện.
Biết tự leo lên ghế nhỏ, còn đánh răng vô cùng nghiêm túc, đánh xong còn sẽ há miệng cho cô kiểm tra, lúc rửa mặt không khóc cũng không ồn ào.
Lạc Kim Vũ lần đầu rửa mặt cho trẻ con, nhất thời không chú ý sức lực, làm Cảnh Gia Dịch chịu không nổi mới nhỏ giọng hô một câu: "Đau!"
Lạc Kim Vũ nhìn gương mặt xinh đẹp nhỏ nhắn bị cô xoa đỏ bừng, lại tự trách bản thân.
Lạc Kim Vũ thay một bộ đồ ngủ gà con màu vàng cho bé, sau đó ôm bé lên trên giường của mình. Bình thường 9 giờ Cảnh Gia Dịch đã chìm vào giấc ngủ, hôm nay lại rất hưng phấn, ngủ không được.
Chỉ thấy bé ở trong chăn lăn một vòng, cơ thể nho nhỏ gắt gao dựa gần mẹ, một đôi mắt lấp lánh tỏa sáng, không hề có chút buồn ngủ nào.
Lạc Kim Vũ giơ tay gõ nhẹ ở trên trán bé, dịu dàng cười nói: "Còn không mau ngủ?"
Cảnh Gia Dịch dùng đầu cọ cọ tay mẹ, một lần nữa ngẩng đầu, nói: "Vẫn là hương vị của mẹ!"
Lạc Kim Vũ không biết tại sao bé lại đột nhiên nói như thế, nghiêng cơ thể, nhìn bé hỏi lại: "Con nói cái gì?"
"Hôm nay mẹ không giống như thường ngày." Cảnh Gia Dịch dùng mũi nhỏ hít hít, vẫn đang ngửi hương vị của cô, sau đó giống một con sâu lông, xê dịch, nhích nhích vùi vào trong lòng ngực cô.
Tim Lạc Kim Vũ đập thình thịch, thầm nghĩ, thằng nhóc này thật đúng là mẫn cảm.
Cô duỗi tay ra, một chút một chút vỗ về lưng của bé, nhẹ giọng hỏi: "Chỗ nào không giống?"
Cảnh Gia Dịch nghiêng đầu suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi không ra, cuối cùng nói: "Lúc cười không giống."
Lạc Kim Vũ nghe xong thấy có chút buồn cười, Cảnh Gia Dịch dùng giọng nói ngọng nghịu của trẻ con nói: "Mẹ cười, đẹp!"
Lạc Kim Vũ nhịn không được cúi đầu bẹp một cái ở trên má bé, nói: "Vậy sau này mẹ thường xuyên cười với con có được không?"
"Dạ được!" Cảnh Gia Dịch gật đầu, nhích người lại gần hơn, tay ngắn nhỏ nhéo váy ngủ của cô, Lạc Kim Vũ khi có khi không vỗ lưng của bé, chỉ chốc lát sau, đã nhìn thấy mí mắt của bé dần dần nặng trĩu.
"Mẹ.. Thật xinh đẹp.."
Lạc Kim Vũ nghe được câu nói mớ trước khi ngủ của bé, bỗng dưng đáy lòng tràn ngập mềm mại..