Thấy Mai Uyển cẩn thận ôm một bình hoa mới vừa cắm xong từ bên hông cửa phòng khách đi ra, mẹ Cảnh nhìn thấy món đồ chơi trong tay con trai, cười nói: "Mua thì tốt rồi, mau tặng cho Gia Dịch đi, khẳng định thằng bé sẽ hạnh phúc đến phát điên luôn! Thuận tiện kêu Kim Vũ rời giường xuống ăn cơm sáng giùm mẹ đi con!"
Vẻ mặt Cảnh Tư Hàn không kiên nhẫn: "Đã mấy giờ rồi còn phải bắt người đi mời mới chịu xuống?"
"Con hiểu lầm rồi!"
Mẹ Cảnh lắc đầu, giải thích: "Tuần trước Gia Dịch bị bệnh, Kim Vũ chăm sóc mấy ngày liền, kết quả thằng bé thì hết bệnh, ngược lại đến lượt con bé bị bệnh, còn chưa có khỏe nữa."
Cảnh Tư Hàn vừa định vẫy tay kêu người làm, Cảnh Sùng Sơn như mọc một đôi mắt từ phía sau, ngẩng đầu, lớn giọng nói: "Con trai của mày, mày không chăm sóc, ngoại trừ mẹ thằng bé ra thì còn có ai?! Chẳng lẽ mày còn muốn hai cái thân già này thức suốt đêm chăm sóc giùm con của mày nữa sao hả thằng bất hiếu kia!!"
Cảnh Tư Hàn môi mỏng bậm chặt, cuối cùng vẫn cất bước đi lên lầu.
Đi tới trước cửa, Cảnh Tư Hàn giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa, tiếng cười "Ha ha hi hi" trong phòng lập tức đột nhiên im bặt.
Cô gái đứng ở mép giường ngẩng đầu, nụ cười bên miệng còn chưa kịp giấu đi, khóe mắt đuôi lông mày còn mang theo một tia phong tình động lòng người.
Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ màu trắng tơ tằm, bên trong không mặc áo ngực. Bởi vì khom lưng đùa giỡn với con trai, động tác quá mạnh lộ ra hơn nửa bầu ngực tuyết trắng, thậm chí mơ hồ nhìn thấy đỉnh phấn hồng nho nhỏ kia.
Có lẽ là bởi vì ngược sáng, cho nên làm toàn thân bao trùm một lớp ánh sáng màu vàng nhạt, vô cùng dịu dàng tốt đẹp..
Cảnh Tư Hàn không khỏi ngưng thở trong chốc lát. Ngay sau đó anh lập tức nhíu mày dời tầm mắt: "Mặc cái gì!"
Lúc này, Lạc Kim Vũ mới phát hiện bản thân mặc rất mỏng, cô hô nhỏ một tiếng, nhanh chóng giơ tay che lại trước ngực, không vui chất vấn: "Anh không biết có câu phi lễ chớ nhìn sao?"
Cảnh Tư Hàn bất ngờ, sau đó cười lạnh: "Làm ra vẻ!"
Lạc Kim Vũ không còn gì để cãi lại, làm một người cho không, đưa tới tận cửa, nói những lời này với Cảnh Tư Hàn khá là dối trá, cô không khỏi âm thầm "Hừ" một tiếng.
Vươn tay cầm lấy áo khoác ngủ vắt trên ghế, bao bọc lấy cơ thể, khổ không nói nên lời, tất cả là tại nguyên chủ mà ra, giờ bắt cô phải bồi nồi thế này..
Cảnh Gia Dịch lại không chú ý đến chuyện này, bò từ trên giường xuống, vui vẻ bước từng bước chân ngắn nhỏ chạy tới phía ba mình, rồi lại dừng lại ở nửa đường, có chút thấp thỏm, nhẹ giọng gọi một tiếng: "Ba!"
Cảnh Tư Hàn híp mắt nhìn con trai, vươn tay quắc bé: "Lại đây!"
Cảnh Gia Dịch lập tức lao tới, chặt chẽ nắm lấy tay ba.
Cảnh Tư Hàn xoay người, tính đi rồi chợt dừng lại, không có quay đầu, dùng giọng lạnh lùng nói: "Thay quần áo xong, lập tức đi xuống!"
Hết Lạc Kim Vũ đóng cửa phòng, mở tủ quần áo của nguyên chủ, phát hiện gu thời trang của cô ta.. Thật sự không giống với người bình thường.
Từ màu sắc đến kiểu dáng, đều không hợp gu thẩm mỹ của cô.