⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên chủ vô cùng nghiêm khắc với bé, muốn bé nghe lời, hiểu chuyện, còn phải làm người nhà họ Cảnh vui vẻ. Không những vậy, cô ta còn luôn miệng khóc lóc kể lể bản thân vì bé mà bị bao nhiêu là ủy khuất..
Dạy bé, sau khi trưởng thành nhất định không thể quên công ơn nuôi dưỡng của mình, bla bla bla..
Lúc đó, thằng bé mới hơn hai tuổi chứ mấy, nhưng đã thật sự nghe hiểu được. Rõ ràng bản thân vô cùng chờ mong quà tặng từ ba, lại nguyện ý đưa ra vì an ủi mẹ.
Dọc theo sóng mũi hơi hơi đau xót, sắp kiềm chế không đuọc tuyến nước mắt. Lạc Kim Vũ vươn tay ôm lấy cậu bé trước mặt, ngửi hương vị sữa trên người bé, không biết tại sao mà cảm thấy rất an tâm.
Đây là cảm giác huyết mạch tương liên sao? Lạc Kim Vũ nghĩ thầm.
【Góc kiến thức:
Huyết mạch tương liên: máu mủ ruột rà, có mối quan hệ ràng buộc huyết thống.】
"Mẹ đừng khóc!" Cảnh Gia Dịch từ trong lòng ngực Lạc Kim Vũ ngẩng đầu lên, âm cuối run run, thật sự sắp khóc.
Lạc Kim Vũ vội vàng nhìn bé tươi cười, đôi mắt xinh đẹp lập tức trở nên cong cong như trăng lưỡi liềm, toàn thân bao trùm hơi thở dịu dàng mà chính cô cũng không biết.
"Mẹ không khóc, mẹ đang rất hạnh phúc!"
Cảnh Gia Dịch ngơ ngác nhìn mẹ bé, lẩm bẩm nói: "Mẹ, hôm nay mẹ cười lên cũng thật đẹp!"
Lạc Kim Vũ nghe xong, không thể không cười ha ha, thật đúng là đồng ngôn vô kỵ.
Đồng ngôn vô kỵ: Trẻ con không biết nói dối, chúng chỉ biết nói ra suy nghĩ thật trong đầu, mặc kệ trường hợp, hay là bất kỳ người nào, chúng đều không kiêng kỵ, nghĩ sao nói vậy.】
Quả nhiên, loại khích lệ này đều làm người cảm thấy thoải mái.
Cô dùng lực cánh tay ôm bé lên, Cảnh Gia Dịch giật mình phát ra một tiếng hô nhỏ, bỗng phát hiện, xưa nay mẹ đều nghiêm khắc với mình, giờ đây lại muốn chơi với mình, không thể không cất tiếng cười giòn tan.
Tiếng cười yêu kiều đầy dịu dàng quyến rũ của người con gái, đan xen, chồng lên tiếng cười trong sáng như tiếng chuông của trẻ con, xuyên thấu qua cửa sổ đang rộng mở, theo gió đầu thu truyền ra xa, lan rộng ra ngoài.
Cảnh Tư Hàn mới vừa bước vào trong sân thì đã nghe được động tĩnh từ lầu hai, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn đến làn gió nhẹ thổi bay bức rèm màu trắng hơi mỏng phía cửa sổ.
Một đoạn cánh tay ngọc thoáng xuất hiện, lưu lại một bóng dáng mông lung đầy yêu kiều.
Trong sân vườn, người làm vườn đang tưới nước, nhìn thấy Cảnh Tư Hàn, cười chào: "Thiếu gia, ngài đã về rồi, khó trách tâm trạng hôm nay của phu.. Lạc tiểu thư và tiểu thiếu gia tốt như vậy!"
Lạc Kim Vũ yêu cầu người làm trong nhà họ Cảnh kêu cô bằng phu nhân, nhưng tất cả mọi người đều là người làm lâu đời của nhà họ Cảnh, ai cũng biết rõ mọi chuyện.
Dám làm trò trước mặt Cảnh Tư Hàn xưng hô như vậy, chẳng khác nào vác đen đủi trên vai.
Quả nhiên, Cảnh Tư Hàn nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, gật đầu, cầm hộp đồ chơi trong tay đi vào cửa.
Ba Cảnh - Cảnh Sùng Sơn, đang ngồi sô pha phòng khách đọc báo, nhìn thấy con trai về, vẻ mặt vẫn nghiêm túc: "Về rồi à!"
Cảnh Tư Hàn chào một tiếng: "Ba."

⬅ Trước Tiếp ➡