⬅ Trước Tiếp ➡
Ở kiếp này, cô và cậu ta tốt nhất vẫn không nên có liên quan gì.
 
“Anh Tử Tuấn!” Cố Tích Cẩn từ phòng khách đi tới, ôm lấy cánh tay của Hạ Tử Tuấn, cô ta có chút phòng bị nhìn bóng lưng của Cố Khê Kiều: “Anh nói gì với em gái thế?”
 
“Không có gì, em ấy là cô em gái mà em nói phải không?” Hạ Tử Tuấn lắc đầu.
 
Cố Tích Cẩn rũ mắt xuống, lại ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tử Tuấn, trên gương mặt thanh tú có chút mất mát: “Đúng vậy, nhưng mà hình như em ấy không được vui, em đã tặng cho em ấy con gấu nhỏ mà em yêu thích, đó là món quà đầu tiên anh tặng em. Trước đây em ấy sống không tốt, em thật sự mong em ấy có thể vui vẻ hơn, anh Tử Tuấn, có phải em làm chưa đủ tốt không?”
 
Hạ Tử Tuấn yên lặng hồi lâu, sau đó vuốt đầu cô ta, âm thanh dịu dàng nói: “Không sao.”
 
Tô Uyển Nhi đang gọi hai người, thế là Cố Tích Cẩn kéo Hạ Tử Tuấn đi qua đó.
 
Hạ Tử Tuấn lớn như vậy mà vẫn chưa từng bị ai ghét bỏ, ngay cả một câu cô cũng không muốn nói với cậu ta, cậu ta vừa đi vừa nhịn không được quay đầu nhìn bóng dáng gầy gò rời đi.
 
Một con chó lông xù đang cố gắng dính lấy cô, bị cô dùng một chân đá ra ngoài, con chó đó cũng không để bụng, nó tiếp tục dính lấy cô, cô lại đá nó, một người một chó nhìn lại rất đáng yêu.
 
Hạ Tử Tuấn nhận ra con chó đó, là con chó mà Cố Tích Cẩn nhặt về, nhưng nhìn nó hình như còn dính lấy Cố Khê Kiều hơn, ánh mắt cậu ta như có điều suy nghĩ.
 
Cố Khê Kiều bị con chó này làm phiền, cô tự tay bốc đầu nó lên.
 
Hạ Tử Tuấn nhìn thấy một màn này khẽ cười một tiếng, cậu ta ngày càng tò mò.
 
- Trò Chuyện (1).
 
“Ngươi là chó của Cố Tích Cẩn, không cho phép tới gần ta.” Cố Khê Kiều thả con chó ở ngoài cửa, chỉ tay vào cái mũi của nó nói.
 
Con chó bị người nhốt ở ngoài cửa, nhưng cũng không thấy yên tĩnh, nó vẫn dùng móng vuốt nhỏ cào cửa.
 
Cố Khê Kiều ngồi trong phòng nửa ngày, nhìn thấy nó không yên tĩnh, cô để mặt lạnh mở cửa ra, cho nó vào trong, nó lập tức bám lấy.
 
Một người ngồi ở trước bàn học, một chó tự mình chơi đùa, ở chung quả thực cực kỳ hài hòa.
 
Không biết qua bao nhiêu lâu, có người đến trước gõ cửa, âm thanh vô cùng lớn, Cố Khê Kiều không kiên nhẫn đặt bút xuống mở cửa, ngoài cửa là người giúp việc tuổi trung niên, nhìn thấy Cố Khê Kiều liền ném một đống quần áo lên mặt cô, quái gở nói: “Cô chủ Cố, quần áo của cô!”
 
Cố Khê Kiều ngẩng đầu, nghiêng đầu nhìn người giúp việc, người giúp việc này chỉ là người phụ trách việc lặt vặt mà thôi, không thể so với người giúp việc lớn tuổi ở nhà họ Cố nhiều năm, nhưng chỉ một người giúp việc này cũng có thể quát bảo cô.
 
Khóe miệng cô mỉm cười, con mắt trong veo hợp với khuôn mặt xinh đẹp, quả thật rất ngây thơ.
 
Từ một thôn trang lạc hậu đến đô thị phồn hoa này, Cố Khê Kiều vừa bất an đồng thời lại cảm thấy nơi này không hợp với mình, cô tốn thời gian rất lâu mới có thể để cho bản thân phù hợp với cuộc sống của nơi này, may mà ngoài mặt Tô Uyển Nhi cũng không bạc đãi cô.
 
Người ngoài đều khen ngợi lòng tốt của bà chủ Cố, ngay cả đứa con gái riêng cũng có thể mang về ăn ngon uống ngon ở dưới mắt họ.
 
Ở kiếp trước, Cố Khê Kiều cũng cảm thấy giống như vậy, Tô Uyển Nhi không bạc đãi cô trên phương diện ăn mặc, cô vẫn cho rằng chỉ cần bản thân đủ cố gắng, cuối cùng cũng sẽ có một ngày Tô Uyển Nhi sẽ chấp nhận sự tồn tại của cô, bản thân cô dù sao cũng là sự tồn tại phá hỏng hạnh phúc gia đình bọn họ, cho nên vẫn luôn cố ý nhẫn nhịn bọn họ.
 
Cho dù bạn tốt với người vô cảm như thế nào, anh ta cũng sẽ không cảm kích, ngược lại sẽ cảm thấy đó là chuyện bạn nên làm!
 
Cô đột nhiên thu nụ cười lại, lại gần bên tai của người giúp việc, ngữ khí cực kỳ kinh thường: “Bất luận như thế nào tôi cũng là người nhà họ Cố chân chính do ông nội mang về, ngược lại dì là một người giúp việc, nếu không muốn làm việc Cố Trạch nữa tôi sẽ đi nói với ông nội, đến khi đó người cuốn gói đi sẽ là dì hay là tôi!”
 
Nói xong cô  đóng sầm cửa lại.
 
Người giúp việc ngoài cửa bị tiếng đóng cửa lớn làm cho sững sờ, bà ta trừng mắt muốn nổi giận.
 
Thứ gì vậy!
 
⬅ Trước Tiếp ➡