⬅ Trước Tiếp ➡

“Em đi công tác ba ngày, anh có nhớ em không?” Nghê Thi Đinh hỏi người đàn ông đang dùng đầu cọ tới cọ lui trên người cô.
Mộ Trừng Dục không trả lời, anh đang bận rộn hít hà, cọ xát với hai bầu ngực cao ngất của Nghê Thi Đinh, càng cọ càng sốt ruột.
Nghê Thi Đinh thấy anh hưng phấn khó nhịn như vậy, cô nhẹ giọng mắng một tiếng “Tên ngốc”.
Sau đó cô hơi cong người dậy, bàn tay vươn ra sau lưng kéo khóa váy xuống.
Không lâu sau, vạt váy trước ngực nhanh chóng bị Mộ Trừng Dục làm cho xộc xệch, lộ ra một mảng lớn cảnh xuân.
Người đàn ông trên người cô giống như một con sói đói khát đang tìm thức ăn.
Nghê Thi Đinh vừa gồng mình chống đỡ chiếc lưỡi mềm mại đang liếm láρ trên cổ, vừa cổ gắng cởi chiếc váy xuống.
Chẳng mấy chốc chiếc váy kia đã bị Nghê Thi Đinh đá loạn thành một đoàn, không biết rơi vào xó xỉnh nào.
Mộ Trừng Dục nhìn người phụ nữ gần như trần trụi dưới thân, càng nhìn càng kích động, nếu như anh có đuôi chắc chắn lúc này đang điên cuồng vung vẩy.
Ôm lấy người phụ nữ yêu kiều dưới thân, anh dùng miệng đẩy một bên áo ngực của cô ra, ngậm lấy đầṳ vú vừa mềm lại vừa hồng.
Nhưng còn chưa nhấm nháp được bao lâu, Nghê Thi Đinh đã dùng áo ngực che lại đầṳ vú, Mộ Trừng Dục không hiểu nhìn cô.
“Mau nói, có nhớ em không, không trả lời sẽ không cho anh ăn nữa.”
Chú chó lớn ủy khuất nhìn Nghê Thi Đinh, biểu cảm miễn bàn tới có bao nhiêu đáng thương.
Nghê Thi Đinh nhìn thấy thế thì đau lòng muốn chết, nhưng vấn đề nguyên tắc không thể nhượng bộ, “Anh trả lời, em sẽ cho anh ăn.”
Không biết vì sao cô nhất định phải nghe được anh nói anh nhớ cô.
Thật kỳ lạ, ngàn chọn vạn tuyển cuối cùng lại vô tình phát hiện ra cực phẩm không chỉ về mặt nhan sắc mà còn về kích thước ở phòng đối diện, hơn nữa sau một thời gian quan sát cô còn phát hiện thì ra anh là tên ngốc
Vì thế dưới sự thiết kế tỉ mỉ của cô, con cá lớn ở đối diện nhanh chóng cắn câụ
Rõ ràng cô chỉ muốn mở ra một thế giới mới, tìm một người tới kết thúc kiếp sống 24 năm xử nữ của mình, đồng thời không để lại lịch sử đen tối cho bản thân, nhưng hiện tại cô lại bắt đầu để ý xem tên ngốc này có nhớ mình hay không.
Có thể là Mộ Trừng Dục quá đáng yêu đi.
“Nhớ, mỗi ngày em đi vắng, Trừng Dục đều nhớ, mỗi ngày đều muốn gặm nhấm đầṳ vú thơm ngọt của em, muốn tiến vào huyệt của em, muốn cùng em chơi đùa trên giường.”
Chú chó lớn thành thật trả lời, dùng các từ ngữ chân thành, giản dị nhất, không thêm bất kỳ lời nói hoa mỹ nào khiến trái tim Nghê Thi Đinh dần dần nở rộ.
Không để ý tới cách xưng hô hiện tại của Mộ Trừng Dục, thậm chí còn quên luôn một tháng rưỡi trước bản thân đã dụ dỗ anh gọi chị như thế nào.
“Thật đáng thương ~” Nghê Thi Đinh sờ sờ gương mặt ủy khuất của anh.
Nhìn bộ dáng anh nhu nhược đáng thương như vậy, cô vươn tay ra sau lưng cởi bỏ áo ngực, ném sang bên cạnh, hai bầu ngực trắng như tuyết lập tức bại lộ trước mắt Mộ Trừng Dục.
Hai mắt Mộ Trừng Dục tỏa sáng, không đợi Nghê Thi Đinh nâng hai bầu ngực lên quyến rũ anh, anh đã như một chú chó lớn nhìn thấy con mồi xông lên gặm cắn.
“Tê… Nhẹ chút, không phải mới chỉ ba ngày thôi sao?”
Nghê Thi Đinh sờ sờ đầu anh, cảm nhận được khoáı ƈảm do hàm răng nhẹ nhàng ma sát với đầṳ vú mang lại, cô thoải mái nhắm mắt hưởng thụ.
Bàn tay to lớn ấm áp xoa nắn một bên ngực, một bên còn lại bị đầu lưỡi trêu đùa, hai núm vú của cô bị trêu chọc tới mức dựng thẳng.


⬅ Trước Tiếp ➡