⬅ Trước Tiếp ➡

Hai chân cô sắp tê dại rồi.
“Bụng no rồi, nhưng cây gậy này vẫn chưa ăn no.” Mộ Trừng Dục nấc nhẹ một tiếng. Nghê Thi Đinh từng dặn anh mấy lời thô tục này chỉ khi có hai người bọn họ mới được nói.
Nghê Thi Đinh cười khẽ, tên ngốc này đúng là đáng yêu muốn chết.
“Vậy đến phòng anh đút cho anh ăn no được không?”
Nghê Thi Đinh thật sự để quên chìa khóa ở nhà, nửa đường gặp phải Mộ Gia Lý nhiệt tình mời cô về Mộ gia ăn cơm.
Thứ nhất là cô muốn thăm Mộ Trừng Dục, thứ hai là muốn trèo từ ban công phòng Mộ Trừng Dục về nhà.
Cho nên lý do chờ thợ mở khóa chỉ là cái cớ Nghê Thi Đinh thuận miệng bịa ra thôi.
Mộ Trừng Dục nhanh chóng bị thuyết phục, rốt cuộc cũng chịu buông chân cô ra, kéo khóa quần đứng dậy.
Mà chân Nghê Thi Đinh bị ma sát hồi lâu, thời điểm đứng lên mất hết sức lực thiếu chút nữa lại ngồi xuống. Hiện tại đang ở trong nhà họ Mộ, cô không thể để Mộ Trừng Dục ôm mình, chỉ có thể đợi qua hai phút mới đứng dậy rời đi cùng anh.
Trên đường, Mộ Trừng Dục bảo người giúp việc đưa túi xách và hành lý của cô cho anh, đợi người giúp việc đi rồi, hai người gấp không chờ nổi tiến vào phòng của Mộ Trừng Dục.
Vừa vào trong phòng, ném hành lý sang một bên, một tay anh khóa cửa, một tay ôm cô đè lên cánh cửa gỗ, sau đó điên cuồng hôn xuống.
“Ngô… Nhẹ… chút.” Đầu lưỡi bị người đàn ông hung hăng mút vào, Nghê Thi Đinh lập tức thở dốc vài tiếng.
Bàn tay Mộ Trừng Dục cũng không an phận mà dò tìm dưới váy Nghê Thi Đinh, dọc theo bắp đùi bóng loáng bò ngược lên trên, cuối cùng chạm phải hoa huyệt ướt dầm dề của người phụ nữ trong lòng.
Cách lớp vải mỏng, ngón tay anh nhẹ nhàng cọ xát, ấn vào.
“A…”
Không thể không nói, ở phương diện này, đàn ông cho dù có ngốc nghếch cũng vẫn còn thiên phú dị bẩm, chỉ trong một tháng ngắn ngủn vậy mà kỹ thuật quả thực đã tiến bộ vượt bậc.
“Nơi này của em ướt đẫm rồi ”
Ngón tay người đàn ông thâm nhập vào sâu bên trong lớp vải mỏng.
“Cái gì?” Em?
“Tên đáng ghét kia nói em nhỏ hơn anh hai tuổi, cho nên anh không nên gọi em là chị mà phải gọi em là em.”
Lúc trước Mộ Trừng Dục bị người phụ nữ mềm mại gợi cảm lại chưa trải sự đời này dụ dỗ gọi cô là chị, chủ nghĩa đại nam tử tác quái khiến anh nghẹn khuất rất lâu, vẫn luôn bực bội muốn đổi lại cách xưng hô, rốt cuộc hôm nay cũng có cớ.
“Bên dưới của em thật ướt át, đã ba ngày rồi anh không được chạm vào nơi này, anh rất nhớ hoa huyệt bé bỏng ấm áp của em.”
Mộ Trừng Dục nhét thêm một ngón tay vào, đánh gãy dòng suy nghĩ của Nghê Thi Đinh, cô cảm nhận được ngón tay anh đang xoay tròn cọ xát ở bên trong huyệt của mình.
“A… ư… Mộ Trừng Dục ~”
Lời trách móc đến cửa miệng lại bị ngón tay đang thọc vào rút ra của anh làm biến thành tiếng thét lớn.
“Ưm Lên giường chơi tiếp ”
Mộ Trừng Dục hét lên một cách trẻ con, ngón tay vẫn cắm trong huyệt của Nghê Thi Đinh, một tay khác nâng cô lên, ngón tay của anh theo mỗi bước chân càng thọc càng sâụ
Nghê Thi Đinh chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thời điểm cô chưa tìm lại được lý trí thì cả người đã ngã xuống chiếc giường mềm mại.
Trên đầu là nụ cười trẻ con quá mức lóa mắt của người đàn ông.
“Anh nhỏ giọng một chút ” Nghê Thi Đinh thấp giọng mắng, ban tay nhẹ vỗ lên ngực anh.
“Hì hì…”
Mộ Trừng Dục chỉ biết cười ngây ngô đáp lại cô, ai ngờ nụ cười này lại khiến cô hóa thành vũng nước.


⬅ Trước Tiếp ➡