Chương 4
chàng trai cũng nhẹ nhàng thở ra, bọn họ nghĩ rằng đêm nay phải hầu một đám phụ nữ trung niên giàu có, không nghĩ rằng những phú bà đó cũng là nữ sinh xấp xỉ tuổi mình, tuổi vẫn còn trẻ lại còn xinh đẹp, cũng liền vui vẻ.
Gia Gia nhìn biểu cảm của Diêu Dao, biết rằng cô thích Hoắc Không Hiệp, cố ý trêu ghẹo "Cậu mặc đồ trắng, cậu tên gì?" Hoắc Không Hiệp nhất thời giật mình, không nghĩ tới người đầu tiên bị hỏi chính là mình, thành thật trả lời "Tôi là Hoắc Không Hiệp." Câu trả lời này khiến mọi người trong phòng đều sửng sốt.
Ai chẳng biết nếu đã làm nghề này đều báo tên giả, nhưng vừa rồi rõ ràng nghe cứ giống như tên thật của cậu ta vậy.
Một cậu bé đơn thuần như vậy ai lại không thích chứ, Gia Gia cười hỏi "Cậu xem mọi người trong phòng đều thích cậu, cũng không muốn ép buộc, cậu cứ chọn một người đi." Hoắc Không Hiệp nhìn một vòng các cô gái trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Diêu Dao.
Gia Gia vừa nhìn đã biết, không đợi cậu ta trả lời liền thu xếp mấy cô gái khác với những người còn lại.
Nhìn từng người ngồi xuống ghế, Diêu Dao vẫy vẫy tay, gọi Không Hiệp đang đứng tại chỗ đến.
"Hoắc Không Hiệp." Diêu Dao tỉ mỉ đọc một lần tên cậu, thấy cậu không chớp mắt nhìn thẳng mình, như thể muốn nhìn thấu cô.
Đối với ánh mắt trần trụi như vậy, Diêu Dao cũng không có vẻ sợ hãi gì, nhìn lại, phát hiện lòng Hoắc Không Hiệp quá đơn giản, mọi thứ đều được viết trong mắt cậu ta.
Ngược lại Hoắc Không Hiệp lại không tìm được điều gì từ đôi mắt kia, chỉ thấy cô đang cười khanh khách, ngoài ra không thu hoạch được gì nữa.
Từ góc nhìn của người ngoài cuộc, bọn họ như thể một đôi yêu nhau đã lâu đang nhìn nhau bằng ánh mắt thâm tình, Gia Gia nhíu nhíu mày, bạn thâm giao của cô trước giờ chưa từng động tình, đây là thế nào?
Không để cô nghĩ ngợi nhiều, chàng trai bên cạnh mắt mở thật to gọi "Chị, chị ơi ", chẳng mấy chốc kéo lại sự chú ý của Diêu Dao.
"Trước đây cậu chưa từng đến những nơi thế này sao?" Diêu Dao hai tay khoanh trước ngực, động tác trong vô thức làm cho khe ngực trở nên sâu hơn, tựa như hai chú thỏ trắng mềm mại sẽ nhảy ra khỏi quần áo bất cứ lúc nào.
Hoắc Không Hiệp ít khi nhìn thấy cảnh sắc như vậy, lại càng hiếm khi nhìn thấy một người phụ nữ gợi cảm như Diêu Dao, không phải kiểu người quyến rũ thành thục, mà là kiểu người vừa tự tin lại vừa trẻ trung gợi cảm, như một trái đào chưa hoàn toàn chín muồi, mọng nước lại non mềm.
Hoắc Không Hiệp chưa từng yêu đương, trong trường có rất nhiều nữ sinh theo đuổi cậu, nhưng cậu biết, cậu không đủ sức lực đi nói chuyện tình ái, cậu không thể làm bất cứ điều gì cho đối phương, chỉ có thể làm đối phương phải chịu khổ cùng cậụ Không Hiệp có lòng tự trọng cao, cậu cảm thấy sự giúp đỡ của người khác chỉ là bố thí.
Dần dà, Hoắc Không Hiệp ở trong miệng người khác trở thành một cậu bé tội nghiệp muốn dùng kiến thức để thay đổi vận mệnh, cậu nam sinh đơn thuần như vậy, nỗ lực như vậy lại càng khiến cho các nữ sinh thích thú, nhưng Hoắc Không Hiệp không còn cách nào khác, chỉ có thể từ chối từng người từng người một.
"Chưa từng tới." Hoắc Không Hiệp lấy lại bình tĩnh.
"Biết uống rượu không?" Diêu Dao trở về chỗ ngồi, cầm một ly