Chương 3
giả vờ đáng thương nhìn cô bằng đôi mắt to tròn.
Diêu Dao bật cười.
Cô lấy vài quả nho nhét vào miệng Gia Gia.
"Không tranh, không tranh, để xem cậu ta chọn ai." Gia Gia được cho ăn như một chú chuột đồng, cô bạn cười hì hì nuốt xuống mấy quả nho.
Bên kia, quản lý nói với bảy người đàn ông có ngoại hình và phong cách khác nhau "507, trong phòng này là người mà tất cả chúng ta không ai dám đắc tội đấy, các cậu hãy chuẩn bị tinh thần phục vụ cho tốt.
Nhanh đi chuẩn bị rồi qua đây ngay." Nghĩ nghĩ một chút, còn nói "Hoắc Không Hiệp, cậu chờ một chút".
Hoắc Không Hiệp đứng lại đó.
Đợi mọi người đều đã đi hết, quản lý mới nói "Cậu là nhân viên mới, nên không hiểu các quy tắc ở đây.
Bảo cậu rót rượu thì rót.
Bảo cậu uống thì lập tức uống.
Bảo cậu làm gì, cậu chỉ cần làm y như vậy.
Nếu cậu may mắn, người ta sẵn sàng trả giá cao cho cậu, chỉ cần cậu cố gắng, hầu hạ cho thật tốt.
Tiền chắc chắn sẽ không thiếụ" Không Hiệp mím môi, gật đầụ Ba cậu đột nhiên bệnh nặng.
Cho dù làm gấp ba lần công việc trước kia, cậu vẫn không đủ khả năng chi trả tiền thuốc men.
Hơn nữa, cậu còn cần tiền đi học.
Có người nói với cậu ở B1 kiếm tiền rất nhanh, Hoắc Không Hiệp lại có ngoại hình ưa nhìn.
Nếu đi theo con đường này, về sau cậu sẽ không phải lo lắng về chuyện tiền nong nữa.
Hoắc Không Hiệp không nghĩ như vậy.
Sau khi kiếm đủ tiền học phí và thuốc men, cậu sẽ không bao giờ bước chân vào công việc này nữa.
Nếu không phải cùng đường, làm sao Hoắc Không Hiệp cậu chịu làm chuyện như vậy.
Nếu cha cậu biết vì chi phí thuốc men mà cậu làm trai bao hầu rượu, nếu không phải ông ấy một đao tự sát thì cũng là một đao chém chết cậụ Hoắc Không Hiệp thu hồi ánh mắt không cam lòng cùng tức giận của mình, theo quản lý đến phòng 507.
Diêu Dao đang ngồi hát karaoke, thấy quản lý gõ cửa, cô hạ micro xuống, ngồi trên chiếc ghế cao một chân chạm mặt đất, chân còn lại đặt trên bàn đạp của chiếc ghế cao, tóc cô xõa một nửa trước ngực, nửa còn lại được buộc sau tai, khiến cô trở nên gợi cảm và quyến rũ.
"Xin lỗi đã làm phiền các vị, chúng tôi có một nhóm mới tới, đặc biệt mang đến cho các vị mỹ nữ nhìn một cái." Người quản lý cười nịnh nọt.
Diêu Dao nhìn thoáng qua đã thấy Hoắc Không Hiệp, bởi vì như Kỳ Kỳ nói, cậu ta khác biệt.
Những chàng trai khác cũng đẹp, có chàng trai đáng yêu tựa như ánh mặt trời tỏa nắng, có người cơ bắp cuồn cuộn, cũng có kẻ dáng vẻ thật phong lưu, thoạt nhìn có vẻ vô lại, tất cả đều ít nhiều nở ra một nụ cười.
Hoắc Không Hiệp thì khác, cậu mặc T shirt màu trắng đơn giản cùng quần iean trắng, chân đi một đôi giày bóng rổ không mới lắm, rất cao và cường tráng.
Dáng vẻ không giống như cường tráng nhờ luyện tập, mà tựa như do nếm qua khổ cực mà thành, đường cong cơ thể đẹp đẽ lại gợi cảm, mái tóc đen ngắn, ngũ quan rõ ràng, hơn nữa đôi mắt trong veo của cậu thực sự là kiểu Diêu Dao thích.
Chỉ là khuôn mặt cậu không có lấy một nụ cười, trông như một sinh viên đại học bị ép bán thân.
Nghĩ đến điều này, Diêu Dao cảm thấy thật thú vị, cô liền bật cười.
Người quản lý thấy vậy thở phào nhẹ nhõm đưa người vào rồi rời đi.
Các