⬅ Trước Tiếp ➡
Hơn ba giờ chiều, Kiều Tĩnh An hầm một cái móng heo, bên trong có bỏ đậu vô ve, đậu cô ve và móng heo hầm ra canh vừa trắng vừa thơm, đúng lúc chờ Hoàng Vĩ Dân tan tầm về nhà.
Hoàng Vĩ Dân ở dưới lầu gặp hàng xóm, bác sĩ Trương khoa chỉnh hình, "Lão Hoàng, nhà ông có người rồi sao? Cả buổi chiều cứ ngửi thấy mùi thịt từ nhà ông."
Hoàng Vĩ Dân cười, "Cháu gái tôi đến rồi, con nhóc kia cứ thích làm đồ ăn."
Hạ Huân ôm đứa bé thứ ba, đưa theo hai đứa lớn đi theo Hoàng Vĩ Dân lên lầụ
Kiều Tĩnh An mở cửa, không ngờ tới Hạ Huân có thể tìm được nơi này.
"Cháu đi chợ mua sắm à?"
Kiều Tĩnh An cười ha ha.
Hoàng Vĩ Dân còn có cái gì không mà không biết, "Cháu cẩn thận một chút, bị bắt không phải là chuyện đùa."
Kiều Tĩnh An trịnh trọng đồng ý, dù sao cũng không phải là lần đầu tiên, nghe một chút rồi thôi.
Hoàng Vĩ Dân cũng không có biện pháp với cô "Làm gì thơm thế?"
"Móng heo hầm ạ."
Đứa bé thứ ba trèo từ trên người Hạ Huân xuống, chạy tới ôm chân của cô, ngửa cái đầu nhỏ, "Mẹ ơi, con ăn gì?"
Hoàng Vĩ Dân trừng mắt nhìn nó một cái, "Không được gọi là mẹ."
Đứa bé thứ ba sợ tới mức vùi đầu vào trong ngực Kiều Tĩnh An.
Bốn người nhà Hạ Huân tới, cơm vốn đã nấu cũng không đủ. Kiều Tĩnh An nhóm lửa, nấu một nồi mì lớn, đúng lúc có canh hầm móng heo, nấu với mì, rắc một chút hành lá băm nhỏ, hương vị rất ngon.
Sau đó bưng cơm gạo trắng đã nấu xong của cô ra, măng tây lạnh, rau ép Tứ Xuyên, móng giò hầm, một bữa cơm rất thịnh soạn.
Đứa thứ hai vùi đầu ăn điên cuồng, vừa ăn vừa cảm thấy cha nói rất đúng, ngàn vạn lần không cần mặt mũi, sau này có mẹ rồi mỗi ngày đều có đồ ăn ngon.
Lúc này nó đã quên mất những ngày khổ sở đi theo mẹ ruột ăn raụ Vẫn là mẹ kế tốt hơn.
Sau bữa tối, Hạ Huân đặc biệt chủ động xung phong rửa chén dọn dẹp phòng bếp, nhưng mà cái này cũng không khiến sắc mặt của Hoàng Vĩ Dân tốt lên được. Hoàng Vĩ Dân là một người đàn ông Tứ Xuyên đích thực, rửa chén và làm việc nhà đều không phải là việc mà đàn ông nên làm, có gì đáng để khen ngợi.
Thời gian trôi qua cũng không sai lắm, Hạ Huân chào tạm biệt, đứa bé thứ ba lại bắt đầu náo loạn, Hạ Huân dỗ không được, tức giận đánh vào mông đứa bé thứ ba một cái, Hoàng Vĩ Dân nói dừng anh, "Được rồi, đứa nhỏ không muốn đi, cậu đánh nó làm gì, để đứa nhỏ ngủ lại một đêm, sáng mai cậu tự mình tới đón."
Hạ Huân thiên ân vạn tạ, mang theo hai đứa lớn rời đi.
Xuống dưới lầu, đứa bé thứ hai liếc mắt nhìn tầng hai, "Cha, nếu không cha cũng đánh con một cái đi, con cũng muốn ở lại với mẹ."
Hạ Huân nghĩ thầm làm sao có thể đánh thằng nhóc này một cái rồi thôi, anh còn hận không đánh cho cái mông của nó sưng lên luôn.
Kiều Tĩnh An ôm đứa bé thứ ba, nói chuyện mợ với Hoàng Vĩ Dân, Hoàng Vĩ Dân nói đã biết. Nhìn đống đồ trong phòng bếp, phòng ngủ chất một đống chăn bông, cái gì cũng có.
Con bé này từ nhỏ đã to gan, đi chợ đen cũng làm như đến nhà mình, nói cũng không nghe.
"Không phải cậu không thích Hạ Huân sao, đưa anh ta về nhà làm gì?"
Hoàng Vĩ Dân tức giận, "Còn không phải nhìn thấy đứa nhỏ đáng thương sao."
Đứa bé thứ ba nằm trong lòng Kiều Tĩnh An, trong tay cầm lấy tóc của cô, ngủ đến chảy nước miếng.
"Đều do cháu hết, bao nhiêu tuổi còn không kết hôn, cháu mà kết hôn thì sẽ không có chuyện này." Hoàng Vĩ Dân chọc vào trán cô, một chút cũng không lưu tình, trán cũng đỏ lên rồi.
Kiều Tĩnh An cười cười không nói gì, cậu cô chính là ngoài miệng thì cứng trong lòng thì mềm.
Ngày hôm sau, sáng sớm Hoàng Vĩ Dân đã ăn sáng rồi đi làm, Hạ Huân mang theo hai đứa nhỏ đến.
Kiều Tĩnh An mở cửa, "Hai đứa ăn sáng chưa?"
⬅ Trước Tiếp ➡