Nghĩ tới lúc này còn sớm, Kiều Tĩnh An ra ngoài tìm một nơi gọi điện thoại cho đại đội, bên kia đi gọi người, nửa giờ sau Kiều Tĩnh An lại gọi tới, mợ bắt máy.
"Mợ, con rất nhớ mợ."
Mợ Trương Hồng ở bên kia nghe điện thoại cũng rất nhớ cô, hỏi cô bây giờ đang ở đâụ
Kiều Tĩnh An nói ngắn gọn, chuyện gặp cậu ngoài dự đoán. "Bây giờ con đã ở chỗ của cậu, cậu nói mọi người sẽ đến đây."
"Đúng, ngày hôm sau con đi, cậu của con đã bị điều đến Thẩm Dương, mợ sợ con về tìm không thấy người, muốn chờ con cùng đi, nếu con đã qua rồi vậy thì mấy ngày nữa chúng ta cũng đi, con đừng chạy lung tung, ở nhà chờ chúng ta."
Kiều Tĩnh An đồng ý, "Trên đường nhớ chú ý an toàn, không cần mang theo quá nhiều đồ đạc, những thứ này cháu sẽ mua."
Trương Hồng vốn còn nghĩ đem theo một đống đồ thì đúng là không dễ mang, còn có hai đứa nhỏ mấy tuổi, nghe cô nói như vậy thì dứt khoát chỉ mang theo đồ vật quý giá, còn có một ít quần áo để thay, những thứ khác để ở trong nhà, sau này trở về ở cũng tiện.
Sau khi cúp điện thoại Kiều Tĩnh An lại chui vào chợ đen, đợi một lát rồi mới đi ra, xoay người lại đi chợ đen khác. Sau một buổi sáng đồ đạc trong phòng đã mua gần như không thiếu gì.
Phiền phức nhất chính là chăn bông, cô chạy tận mấy cái chợ đen mua bốn cái chăn bông, cũng may bây giờ thời tiết ấm áp, bông cũng không thiếụ
Còn có một sấp vải bông nhỏ màu lam, hai sấp vải bông nhỏ màu trắng, cái này cũng không dễ làm lắm. Cô dùng một túi gạo ngon đổi với một bà cô ở xưởng vải. Cô định lấy màu xanh làm mềm, màu trắng làm ga trải giường.
Mặt khác là đồ phòng bếp, nồi niêu xoong chảo trong tay cô đều có thừa, cô ở chợ đen mua một cái bếp, hai túi than lớn, như vậy là đủ dùng rồi.
Đồ đạc đều đã mua xong, còn cầm năm mươi cân mì ngô, hai mươi cân bột mì, ba mươi cân gạo, bỏ vào trong một hàng xi lanh gạo cô vừa mua.
Kiểm tra củi gạo dầu muối trên bếp, lại lấy ra hai miếng thịt, rau, hoa quả, trứng gà cất sang một bên, lúc này mới hài lòng.
Bên bệnh viện, Hạ Huân mang theo ba đứa nhỏ đi ăn sáng, sau đó canh giữ trong phòng khám. Hoàng Vĩ Dân đuổi thế nào cũng không đi, Hoàng Vĩ Dân quát bọn họ, đứa bé thứ ba lập tức đáng thương nhìn Hoàng Vĩ Dân.
Hoàng Vĩ Dân nhìn thấy đứa nhỏ gầy yếu như vậy thì nghĩ đến cô con gái nhỏ trong nhà, cho nên cũng không đành lòng.
Hạ Huân nhân cơ hội nói anh muốn đi quân khu một chuyến, phiền Hoàng Vĩ Dân giúp chăm sóc một chút. Hoàng Vĩ Dân tức giận, còn chưa mắng người thì Hạ Huân đã sải bước rời đi.
Hoàng Vĩ Dân nói với ba đứa trẻ, "Cha của mấy đứa thật quá tệ, cậu ta thật bất tài."
Đứa bé thứ ba đệm chân nhỏ kéo Hoàng Vĩ Dân chỉ đầu ngón tay, "Ông ơi, ông dẫn con đi tìm mẹ con đi, con nhớ mẹ rồi." Nói xong đứa nhỏ lại sắp khóc.
Hoàng Vĩ Dân giậm chân, "Đừng có gọi lung tung, Tĩnh An nhà chú tuổi còn nhỏ như vậy, không thích hợp với cha của cháu, hơn nữa chú so với cha của cháu không lớn hơn mấy tuổi, không làm ông của đứa được đâụ"
Buổi trưa Hạ Huân còn chưa trở về, Hoàng Vĩ Dân chỉ có thể mang theo ba đứa nhỏ đến căng tin ăn cơm, đứa bé thứ hai hoạt bát nhất, lôi kéo em trai bám theo sau Hoàng Vĩ Dân.
Ăn cơm xong đứa bé thứ hai và thứ ba dựa vào tường bên ngoài phòng khám ngủ, Hoàng Vĩ Dân không đành lòng nhìn như vậy, đành gọi mấy đứa nhỏ đến phòng nghỉ của bác sĩ ngủ trưa.
Buổi chiều Hạ Huân từ quân khu trở về, Hoàng Vĩ Dân mắng Hạ Huân một trận, Hạ Huân một câu cũng không phản bác, chỉ nói là đúng.