Cậu bé là một đứa trẻ quật cường, trước khi bị đánh cậu bé còn mặt dày làm phiền, nhưng khi thật sự bị đánh rồi ngược lại cũng không hé răng.
Ai kêu đau người thì người đó không phải đàn ông
Tiểu Lĩnh nghịch ngợm, mùa hè chỉ mặc quần lót để trần cả người chạy khắp nơi, phơi nắng đến mức trên người đều là màu lúa mạch, chỉ có mỗi cái mông nhỏ là trắng nõn.
Cành mận gai quất xuống, làn da mềm mại lập tức nổi lên một vệt ngang đỏ lòm.
Bà Tiết đau lòng không chịu được, bổ nhào tới ôm eo Lâm Tô Diệp “Vợ Minh Dực, mẹ xin con, con đừng đánh cháu trai lớn của mẹ, tim mẹ không thể chịu nổi sự kích thích này đâụ Con muốn đánh thì con đánh mẹ, đánh mẹ đây này, là mẹ không tốt, mẹ không quản tốt bọn trẻ, là do cha chồng con chết sớm quá, không ai quản tụi nhỏ, ông trời ơi, tôi đau lòng chết mất…”
Bà ta kéo tay Lâm Tô Diệp đánh mình.
Lâm Tô Diệp đẩy bà ta “Mẹ đừng rước thêm phiền phức nữa ”
Bà Tiết không kéo được Lâm Tô Diệp ra mới ngồi trên đất vỗ đùi gào khóc.
Lâm Tô Diệp nghe mẹ chồng la lối khóc lóc ở đó mà trong lòng nhạt thếch. Bà Tiết đã từng này tuổi rồi, xưa nay đều cần thể diện tốt, chỉ có vì cháu trai mới khóc lóc om sòm như vậy.
Cô lại nhìn vệt đỏ trên mông Tiểu Lĩnh, nghĩ đến Tiểu Lĩnh mười tám tuổi trong mơ lớn lên anh tuấn đẹp trai như vậy, con trai nhỏ cao lớn mạnh mẽ như thế kết quả lại bị mấy tên du côn trẻ trâu đánh chết, trái tim của người mẹ ruột này như cô thật sự sắp vỡ nát mất.
Cô cũng không đánh nổi nửa, ném cành mận gai, quay người đi vào phòng đóng cửa lại rồi úp mặt vào chăn khóc đến đau lòng.
Cô thật sự rất sợ cơn ác mộng thành hiện thực.
Cô không có bản lĩnh gì, ngoại trừ nhìn chằm chằm vào các con rồi ngăn cản khi tụi nhỏ phạm lỗi sai ra thì cô không biết phải làm thế nào mới tốt hơn.
Cho dù lời dẫn truyện nói đây là số mệnh đã định trước nhưng cô cũng không muốn chấp nhận, cô muốn cho các con có tương lai, cả nhà sống một cuộc sống tốt đẹp
Cô thật sự muốn nghịch thiên cải mệnh
Lâm Tô Diệp khóc một lúc trút hết cảm xúc tiêu cực ra ngoài, cô bình ổn cảm xúc lại, trái tim rơi về bụng, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, có thể bình tĩnh nghĩ kỹ xem sau này nên làm thế nào.
May mà tất cả chuyện này vẫn chưa xảy ra, mình chưa chết đuối và các con vẫn chưa xảy ra chuyện gì.
Tất cả vẫn còn kịp, chắc chắn vẫn kịp, cho dù cô có liều mạng cũng phải bảo vệ các con mình cẩn thận.
Cô đứng dậy chải đầu và chỉnh sửa quần áo, rồi lại cầm phấn phủ dưới mắt tránh cho bị người khác nhìn ra chuyện cười.
Bà Tiết đã nấu cơm xong, cách cửa nhẹ nhàng gọi cô “Mẹ sắp nhỏ, ăn cơm đi?”
Bà ta chưa bao giờ từng thấy Lâm Tô Diệp như vậy nên thật sự có hơi sợ hãi, nhưng nghĩ đến cái mông nhỏ bị đánh đó của cháu trai là bà ta vừa đau lòng vừa tức giận, nhưng quả thật mình và cháu trai đuối lý, không thể cứng đối cứng với Lâm Tô Diệp được.
Lâm Tô Diệp mở cửa, đã khôi phục lại vẻ bình thường như người không có chuyện gì, trừng mắt nhìn hai đứa trẻ “Từ hôm nay trở đi, các con chăm chỉ đi học cho mẹ, nếu như còn dám trốn học, mẹ tuyệt đối sẽ không khách sáo, bà nội cũng làm chứng, lần sau còn trốn học đừng hòng giở trò, mẹ sẽ đánh mạnh.”
Bà Tiết hơi co rúm lại, coi cô lợi hại chưa kìa, còn có thể đánh được cả tôi chắc? Nhưng ngoài miệng lại cười bảo “Lũ trẻ không dám nữa đâu, làm sao còn dám nữa chứ, con lợi hại như vậy, làm bọn mẹ sợ chết rồi.”
Đại Quân liếc mắt nhìn Lâm Tô Diệp, vốn cho rằng mẹ khóc nhưng nhìn bộ dáng như không có việc gì của cô hình như cũng không sao, cậu bé mới thở phào nhẹ nhõm.