⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng bây giờ cô biết tương lai rồi nên cũng khác hẳn.
 
   
 
Người ta sắp khôi phục kỳ thi đại học, thanh niên trí thức sắp về thành phố, sau này mọi người đều tranh nhau vào thành phố. Cô cũng không muốn chết đuối, không muốn con trai mình đứa nào cũng bị hủy
 
Ngay cả lời dẫn cũng nói chính vì cái chết của mình mới vén lên tấm màn bi kịch của một gia đình, bây giờ mình không chết, không thể kéo tấm màn này lên được.
Lũ trẻ nhất định phải học hành tử tế, không được trốn học
 
Cô cầm cành mận gai đi vào trong nhà, quát “Hai đứa quỳ xuống trước lãnh tụ vĩ đại, nghiêm túc nhận lỗi sai ”
 
Lúc này Đại Quân mới bỏ hai bàn tay từ trong túi quần ra, lại đặt cặp sách sang một bên thật chỉnh tề, sau đó cầm đệm hương bồ tới, đặt trên mặt đất một cách rất quy củ, hai đầu gối cong lại rồi quỳ dưới tranh dán tường trên tường.
 
Tiểu Lĩnh thì không chú trọng như vậy mà quỳ phịch xuống khiến đống cỏ trước lòng bếp mà bà Tiết đã quét trước đó văng bụi tứ phía, mặt mày đầy tro bụi.
 
Đại Quân dịch sang một bên với vẻ ghét bỏ, cách xa em trai một chút.
 
Lâm Tô Diệp nhìn con trai lớn xinh đẹp sạch sẽ, cậu bé học rất giỏi, sau này làm ăn cũng rất lợi hại, chỉ là tính cách lạnh lùng không thích thân cận với người ta cho lắm, nghĩ đến bộ dáng im lặng trong ngục của cậu bé là cô lại đau lòng đến khó nhịn, hốc mắt lập tức đỏ lên.
Cô quất một cái tượng trưng vào mông cậu bé, ngay cả bụi cũng không đánh rớt được, sau đó kéo quần Tiểu Lĩnh.
 
Mặc quần bông đánh có thể có được hiệu quả gì?
 
Nếu không phải con trai nhỏ này cả ngày thích thể hiện, nói nghĩa khí anh em gì đó thì cũng không đến mức xảy ra chuyện như vậy?
 
 
 
Cậu bé làm bạn với đám vô tích sự gì đó hại Toa Toa, còn cứ nhất định đòi bảo vệ nữ chính gì đó, lại hại cả anh cả.
 
Nữ chính người ta và nam chính anh đuổi em chạy, chia tay làm hòa xảy ra mâu thuẫn, nam chính ném nữ chính ở bên đường, tự nữ chính ôm mặt chạy tới nơi hẻo lánh, một đứa thiếu tâm nhãn như con đi quan tâm làm gì?
 
Kết quả gặp phải mấy tên lưu manh côn đồ trêu chọc nữ chính, con thích thể hiện lấy một địch năm, kết quả bị người ta đánh chết.
 
Cho dù cậu bé vì cứu người đáng được tuyên dương, nhưng ở trong mắt mẹ ruột, người khác nào có quan trọng bằng con của mình?
 
Lâm Tô Diệp càng nghĩ càng đau lòng, trái tim thắt lại như bị người bóp nát.
 
Cô ép con trai nhỏ tụt quần xuống, muốn đánh mạnh vào mông cậu bé.
 
Bà Tiết nôn nóng, lập tức nói “Tôi cho cô hai đồng.”
Lâm Tô Diệp lập tức nổi giận, áp lực mà cơn ác mộng mang tới và kết cục bi thảm của đám trẻ khiến cô đau lòng khó chịu được, cô cũng mặc kệ xấu hổ và ngại ngùng mà quát lên với vẻ sụp đổ “Bà đang làm cái gì thế hả? Bà chỉ biết chiều hư bọn trẻ thôi, phạm lỗi cũng chiều, đợi bọn nó học xấu rồi mới khóc thì có ích gì?”
 
Sau khi hai đứa cháu trai lần lượt xảy ra chuyện, bà nội cũng không chịu nổi đả kích, cả ngày khóc lóc, bệnh không dậy nổi rồi cũng qua đời.
 
Bà Tiết bị cô dọa sợ, xưa nay đứa con dâu yếu đuối này nói chuyện dịu dàng nhỏ nhẹ, ngoại trừ lúc quát Tiểu Lĩnh ra thì rất ít khi lớn tiếng. Vậy mà lúc này lại quát bà ta như bị điên, trong lúc nhất thời bà ta không dám mắng lại mà hơi co rúm người lại, lùi về sau một bước trong sự sợ hãi.
   
 
Hốc mắt của Lâm Tô Diệp đỏ lên như bị ớt hun, giơ tay quất vào mông Tiểu Lĩnh “Hôm nay mẹ đánh đau con, khi còn trốn học nữa thì nghĩ đến cái mông xem có đau không, còn dám trốn học không?”
 
“Chát” một tiếng vang giòn, Tiểu Lĩnh đau đến co rúm người lại nhưng lại cắn tay áo không rên tiếng nào.
⬅ Trước Tiếp ➡