Nhiệt độ trong xe rất thoải mái, dần chìm vào tĩnh lặng cùng với tiếng nhạc êm ái.
Khi Liêu Phồn đang lái xe, thỉnh thoảng anh hay liếc nhìn ghế phụ, lúc đầu anh còn tưởng Hứa Diệc Vi đã ngủ, nhưng dần dần anh nhận ra có gì đó không ổn.
Anh vội vàng dừng xe bên đường rồi hỏi: “Chị sao vậy?”
Hứa Diệc Vi nói rất yếu ớt: “Không sao, bệnh cũ tái phát thôi.”
Trợ lý Tiểu Tình ngồi ở ghế sau, chợt nhớ tới lo lắng nói: “Chị Vi, chị lại đau dạ dày đúng không?”
Liêu Phồn cau mày.
Tiểu Tình lại nói: “Chiều nay chị Vi không kịp ăn cơm, chắc chắn lại bị đau dạ dày.”
“Không sao đâu” Hứa Diệc Vi nói: “Chị có mang theo thuốc dạ dày, uống một viên sẽ đỡ.”
Cô đưa tay vào túi xách, tìm hồi lâu, cuối cùng cười gượng: “Chị quên mất hôm nay đổi túi xách khác.”
“Đừng nói chuyện” Liêu Phồn nói: “Bây giờ em đưa chị đi bệnh viện.”
“Không cần, chuyện nhỏ thôi, em chạy về nhà đi, chị về uống chút thuốc sẽ khỏe.”
“Chị đừng nói chuyện” giọng Liêu Phồn có chút lớn, anh vừa khởi động xe vừa dùng điện thoại di động tra xem bệnh viện gần nhất.
Hứa Diệc Vi bị giọng điệu của anh làm cho có chút mê mang, hình như anh đang tức giận?
Nhưng bụng rất khó chịu, cô cũng không thèm nghĩ nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi đó.
Đến cửa bệnh viện, Liêu Phồn vội vàng xuống xe, sau đó vòng qua cửa phụ.
Hứa Diệc Vi vẫn còn run rẩy để mở cửa, nhưng cánh cửa đã được mở ra từ bên ngoài ngay lập tức. Nhận ra Liêu Phồn định làm gì, cô nói: “Không cần, chị có thể tự đi... Này...”
Nhưng Liêu Phồn không cho cô có cơ hội từ chối, anh đưa tay ôm ngang cô.
Cậu con trai này có hơi cố chấp, nhưng cánh tay rất khỏe, ôm cô rất chắc dường như không tốn sức.
Trợ lý Tiểu Tình sửng sốt một lúc, lập tức lấy lại tinh thần: “Em đi lấy số.”
Cô ấy chạy lon ton vào bệnh viện.
Đây là lần đầu tiên Hứa Diệc Vi được nam giới ôm kiểu công chúa như vậy, cảm giác này không biết diễn tả như thế nào, nó còn mạnh hơn cả cử động của bụng cô.
Cô thậm chí còn quên mất đau đớn, thân thể cứng đờ một lúc, sau đó giãy giụa: “Liêu Phồn, chị không sao, em bỏ chị xuống đi.”
“Chị đừng cử động” Liêu Phồn vẫn ôm cô kiên định, đi vào bệnh viện: “Chị cứ giãy giụa như vậy tay em rất mỏi.”
“...”
Hứa Diệc Vi không động đậy nữa, nhưng cô cảm thấy không thoải mái, hai tay giơ lên
một nửa, không có chỗ để đặt, có chút buồn cười.
Một lúc sau, cô phát hiện khóe môi của Liêu Phồn cong lên.
“...”
“Thằng nhóc này lại cười nhạo chị à?” cô nói.
“Không phải” Liêu Phồn phủ nhận, nhưng vào lúc này anh đột nhiên nắm quyền chủ động, tùy tiện nói ra mấy lời.
Anh hỏi: “Chị đang xấu hổ?”
“Xấu, xấu, xấu hổ?” Hứa Diệc Vi không nhịn được hơi nhăn mặt có chút tức giận, giơ tay đánh anh một cái: “Em nói cái gì, chị là loại người đó hả?”
Liêu Phồn cong lên một nụ cười.
Đứa em trai đáng ghét này cười lên trông thật đẹp, Hứa Diệc Vi thầm nghĩ.
Từ góc độ của cô, có thể thấy rõ trái cổ của anh.
Trái cổ của anh không phù hợp với tính cách của anh, vốn dĩ nhìn anh rất lịch sự lại đẹp trai, trông giống như một cậu bé ngoan ngoãn. Nhưng trái cổ rất thô, với những đường nét sắc sảo hơi nhô ra, nó có vẻ rất mạnh mẽ khi trượt lên trượt xuống.
Hứa Diệc Vi không hiểu sao lại nhớ đến những gì Liêu Oánh đã nói trước đây, nói rằng một người đàn ông có trái cổ thô là người độc đoán trong xương tủy, rất hung dữ trên giường.
Hung hăng trên giường...
Hứa Diệc Vi gần như sặc nước bọt của mình khi nghĩ đến suy nghĩ này.
“Làm sao vậy?” Liêu Phồn cúi đầu nhìn cô.
“Không sao, không sao.” Hiếm thấy Hứa Diệc Vi có chút ngượng ngùng, cô cũng không dám đỏ mặt.
Đối mặt với một đứa em trai thuần khiết như vậy, cô lại nghĩ tới điều đó.
Cô thấy xấu hổ!
Cô ăn năn!
Cô tự khinh bỉ bản thân rất nhiều!
Ngay sau đó, Tiểu Tình đã lấy được số rồi đưa cô đi gặp bác sĩ.
Là bệnh viêm dạ dày mãn tính.
Cần truyền nước biển để nhanh chóng kiểm soát các triệu chứng.
Y tá chích kim cho Hứa Diệc Vi, hỏi ai là người nhà của cô, Liêu Phồn bước tới.
“Cậu là bạn trai của cô ấy?” Y tá hỏi.
Hứa Diệc Vi định nói “Cậu ấy là em trai tôi”, nhưng y tá không đợi họ trả lời, đã nói với Liêu Phồn: “Cậu đi theo tôi.”
Liêu Phồn đi ra ngoài với y tá.
Tiểu Tình ngồi bên giường bệnh, hỏi thăm: “Chị Vi đỡ hơn chút nào chưa?”
“Chị không sao” Hứa Diệc Vi nhìn đồng hồ, đã mười giờ rưỡi tối, cô nói: “Tiểu Tình em về đi, em còn phải chăm sóc cho đứa nhỏ, nên về sớm một chút.”
“Còn chị Vi thì sao?”
“Người vừa rồi là em trai của bạn chị, cậu ấy ở đây cùng chị.”
“Được, cảm ơn chị Vi.” Tiểu Tình gật đầu: “Em về trước, có gì cần thì gọi cho em, em sẽ đến ngay.”
“Được.”
Tiểu Tình đi không bao lâu, Liêu Phồn đi vào.
“Y tá nói gì với em?” Hứa Diệc Vi hỏi.
“Dặn dò em giám sát chị thật kỹ.”
“Giám sát chị làm gì?”
Liêu Phồn đi tới ngồi xuống ở giường đối diện, giương mắt nói: “Nói chị có thói quen ăn uống không tốt, muốn em giám sát chị phải ăn ba bữa đúng giờ, tránh thức ăn cay nóng và thức ăn nguội.”
Hứa Diệc Vi cười nói: “Cảm ơn em, muộn như vậy còn phiền em đưa chị đến bệnh viện.”
“Mà này, lát nữa em có về trường không?”
“Không đi nữa, ngày mai em còn có hẹn.”
“À, vậy cũng được.”
“Ngày mai chị có muốn đi chung với em không?”
“Có tiện không?”
“Tiện, địa chỉ công ty chị ở đâu, ngày mai em tới đón.”
“Sáng mai em không đi học sao?”
“Không đi, buổi sáng không có tiết học.”
“Ừm.”
Trò chuyện một hồi, hai người dừng lại, cũng không biết không ổn chỗ nào. Từ trước đến nay Hứa Diệc Vi luôn giỏi trò chuyện với người khác, nhưng hôm nay cô luôn thấy bầu không khí có chút kỳ lạ.
Sau khi nghĩ về điều đó, cô đột nhiên hiểu ra: “Liêu Phồn, tại sao lúc nãy nói chuyện em không kêu chị bằng chị? Cứ luôn xưng hô trống không, không biết lớn nhỏ.”
Liêu Phồn ngẩn người, ngay cả anh cũng không nhận ra. Từ lúc ôm cô xuống xe, theo bản năng anh coi hai người ngang hàng.
Hoặc có thể anh chỉ coi cô như một người phụ nữ.
“Sao vậy?” Hứa Diệc Vi hỏi.
Phản ứng của Liêu Phồn dường như chậm chạp, anh chậm rãi trả lời: “Quên mất.”
“Chuyện này mà còn có thể quên?”
“Em sai rồi, chị.”
“Đúng rồi, như vầy mới đúng.”
Hứa Diệc Vi cảm thấy dễ chịu.
“Chị uống nước không?” Liêu Phồn hỏi.
“Uống.”
Khi Liêu Phồn đang rót nước, điện thoại của Hứa Diệc Vi vang lên, cô nghiêng người với lấy chiếc túi xách trên bàn.
“Để em lấy” Liêu Phồn nhanh chóng đi tới, cầm túi xách đưa cho cô.
“Là chị em gọi.” Hứa Diệc Vi nhìn xuống, quẹt nút kết nối: “A lô, Liêu Oánh.”
“Cậu gặp em trai tớ ở bữa tiệc?”
“À, bây giờ cậu mới xem ảnh sao?”
“Tối nay tớ bận hẹn hò, đã kết thúc chưa? Cậu còn ở đó?”
“Ở bệnh viện.”
“Bệnh viện?” Đầu bên kia điện thoại, giọng Liêu Oánh lớn hơn một chút, cô ấy hỏi: “Cậu bị sao vậy, ở bệnh viện làm gì?”
“Không sao, chỉ bị đau dạ dày một chút thôi.”
“Bây giờ cậu thế nào rồi?”
“Đang truyền nước biển, thật sự không có việc gì. Bệnh này cậu cũng biết mà.”
“Em trai tớ đâu?”
“Em trai cậu cũng ở đây.”
“Cậu đưa điện thoại cho nó đi.”
Hứa Diệc Vi đưa máy: “Chị em muốn nói chuyện.”
Liêu Phồn cầm lấy, đem điện thoại đặt ở bên tai, đã nghe được chị gái anh hùng hổ ra lệnh.
“Liêu Phồn, chị giao Diệc Vi cho em.”
“Em phải chăm sóc tốt cho chị Diệc Vi.”
“Nếu bạn thân của chị xảy ra chuyện gì, em chết chắc.”
“Trễ rồi em đưa cô ấy về đi, có chuyện gì thì gọi cho chị.”
“Đúng rồi, tối nay chị sẽ không về nhà.”
Liêu Phồn trả lời: “Chị đi đâu mà không về nhà?”
“Chị có thể giống như em không? Chị đã có người yêu!”
“…”
Sau khi cúp điện thoại, Hứa Diệc Vi hỏi: “Tối nay chị em không về à?”
“Dạ.”
“Thật ra chị có chút tò mò.” Hứa Diệc Vi nói tiếp: “Em và cô ấy là hai chị em ruột, đáng lý ra tính cách sẽ không khác nhiều như vậy.”
“Cái gì?” Liêu Phồn đưa cốc nước cho cô.
“Chị em là một người thích yêu đương, tại sao em không muốn yêu?”
Liêu Phồn dừng một chút, cổ họng mấp máy không biết nên nói cái gì.
Nhưng trong mắt Hứa Diệc Vi, nhìn dáng vẻ của anh dường như rất khó nói. Lập tức cô nghĩ đến có đợt Liêu Oánh nói em trai cô ấy có thể bị GAY.
Cô cân nhắc một lúc rồi an ủi: “Em không muốn nói cũng không sao, trong lòng mỗi người đều có bí mật.”
Tim Liêu Phồn đập lỡ một nhịp, nghĩ rằng cô đã nhìn ra gì đó, nên anh cố gắng che giấu rồi quay lại ngồi xuống giường đối diện.
Hứa Diệc Vi thầm thở dài, cô thầm nghĩ, quay về cô phải nói chuyện với Liêu Oánh. Để cô ấy có thể để em trai hiểu ra, hy vọng sẽ không có bóng đen tâm lý.
Thời gian truyền nước biển dài đằng đẵng, Hứa Diệc Vi vốn muốn dựa vào gối xem tin tức, lại buồn ngủ nên cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Liêu Phồn đang chơi game, giọng nói rất nhỏ, nhưng anh không thực sự chuyên tâm, thỉnh thoảng lại lặng lẽ nghe ngóng cô. Thấy cô nghiêng đầu ngủ như vậy, anh tắt game, ngồi im lặng đợi một lúc rồi đứng dậy đi tới giúp cô vén chăn lên một chút.
Môi trường xa lạ và đêm tối sẽ luôn mang lại cho con người sự can đảm không thể giải thích được.
Liêu Phồn đứng ở bên giường, không chút kiêng dè cứ nhìn cô.
Không biết mất bao lâu, có tiếng gõ cửa.
“Xin chào, anh Liêu gọi đồ ăn bên ngoài phải không?” Người giao hàng thò đầu vào.
Liêu Phồn vội vàng đặt ngón trỏ lên môi, đi tới cầm lấy. Khi anh quay lại, Hứa Diệc Vi đã mở mắt ra.
“Em gọi bữa khuya à?” cô hỏi.
“Làm phiền chị?”
“Không có, chị ngủ chập chờn thôi.”
Liêu Phồn đi tới, đặt đồ ăn lên bàn: “Em gọi cho chị, buổi tối chị còn chưa ăn.”
Hứa Diệc Vi nghĩ thầm, thằng nhóc này thật sự rất chu đáo và tỉ mỉ. Lại nghĩ đến bí mật chôn giấu trong lòng nhiều năm của anh, cô có chút đồng tình.
Cô ngồi dậy, để Liêu Phồn dựng bàn ăn lên, anh bưng đồ ăn tới.
Mở ra thấy cháo tôm, cô nói: “Nhìn rất ngon, em có muốn ăn chút không?”
Liêu Phồn lắc đầu: “Em ăn tối rồi.”
“Bình thường em không ăn khuya sao?”
“Rất ít ăn.”
“Chị thấy cơ bắp của em rất đẹp, em thường xuyên tập thể dục à?”
“Thường chơi bóng, thỉnh thoảng đến phòng tập thể dục.”
“Thảo nào” Hứa Diệc Vi vừa nói, vừa cầm muỗng húp cháo.
Có lẽ con người khi ốm yếu rất mong manh, dù có bệnh tật gì đi chăng nữa, chỉ cần nằm trên giường bệnh thì ít nhiều cũng sẽ bộc lộ sự yếu đuối.
Làn da của Hứa Diệc Vi rất trắng, sau khi ở trong phòng bệnh một thời gian dài, đã gần với màu trắng bệch.
Ăn một lúc, cô phát hiện người đối diện vẫn đang nhìn: “Em nhìn chị làm gì? Thật sự không muốn ăn sao?”
Liêu Phồn lắc đầu hỏi: “Chị ở Thương Ninh một mình?”
“Ừ, tốt nghiệp xong chị được cử đến đây, tới Thương Ninh cũng đã bảy tám năm.”
“Quê của chị ở đâu?”
“Em hỏi chuyện này làm gì?” Hứa Diệc Vi mỉm cười: “Kiểm tra hộ khẩu?”
“Không có, chỉ thấy chị ở Thương Ninh chắc rất vất vả.”
“Sao, đau lòng dùm chị?” Hứa Diệc Vi nói đùa.
Nhưng Liêu phồn nghiêm túc gật đầu: “Bình thường thậm chí còn không ăn đúng giờ, còn trẻ mà bệnh đầy người, thật không dễ dàng.”
“Lời này của em, nghe giống như...”
“Giống như người già đúng không?” Liêu Phồn cũng cười rồi nói tiếp: “Trước kia bà nội em hay nói chị em như vậy.”
“Nhưng chị nghĩ chị em rất hạnh phúc.” Hứa Diệc Vi nói.
“Tại sao?”
“Bởi vì có em, còn có cha mẹ cưng chiều cô ấy như vậy.”
Đồng tử của Liêu Phồn khẽ động, ánh mắt dịu dàng nhìn khuôn mặt trắng như sứ của cô, muốn nói gì đó.
Hứa Diệc Vi lẩm bẩm: “Nhưng chị cũng rất vui, vì có một người bạn như chị em.”
Những lời trong cổ họng Liêu Phồn lại nuốt xuống, anh chuyển chủ đề: “Chị với chị em quen nhau như thế nào?”
“Quen nhau lâu rồi” Hứa Diệc Vi lau miệng: “Có lẽ tầm ba bốn năm.”
Cô từ từ nhớ lại: “Chị nhớ ngày đó, khi chị vừa gặp một khách hàng lúc ra ngoài, trời bỗng đổ mưa to chị lại không mang theo dù, đứng bên đường đón xe rất lâu, sau đó chị em tình cờ đi ngang qua và hỏi chị muốn đi đâu.”
“Lúc ấy chị còn nghĩ là tài xế chạy xe phi pháp nên muốn từ chối, nhưng chị em không nhiều lời kêu chị lên xe, nói sẽ chở chị đi.”
“Chị thấy cô ấy là người phụ nữ xinh đẹp gọn gàng, chạy xe phi pháp để kiếm sống cũng không dễ dàng. Suy nghĩ một chút, chị quan tâm đến chuyện làm ăn của cô ấy.” Hứa Diệc Vi cười nói: “Sau khi lên xe, mới nghe chị em nói cô ấy tự mở một quán bar.”
“Rồi chị nghĩ lại, chắc cô ấy muốn gạ gẫm chuyện làm ăn gì đó nên chị xin danh thiếp, nói hôm khác sẽ đến ghé.”
“Một tuần sau, chị nhớ tới chuyện này, nên đã dẫn một vài đồng nghiệp đến quán bar của cô ấy. Chị em đã nhận ra chị ngay lúc chị tới, đề nghị miễn phí cho chị chầu này. Chị thầm nghĩ, người này thực sự là một người có thâm niên trong kinh doanh, đung chiêu lạt mềm buộc chặt. Nhưng chị lại không muốn, nên đã tiêu phi hết mười ngàn.”
Liêu Phồn cũng buồn cười, anh hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó chị em lại miễn phí cho chị thật, trong lòng chị thấy áy náy. Muốn giới thiệu công việc kinh doanh cho cô ấy, qua một hai lần đã quen nhau.”
Sau khi Hứa Diệc Vi ăn xong, cô ngồi ở đầu giường thở dài cảm động.
“Cho nên em xem, nhìn chị với chị em, hiển nhiên chị em là người sống rất hưởng thụ.”
Liêu Phồn nhướng mắt.
Hứa Diệc Vi: “Cuộc sống của chị quá phức tạp, luôn thích nghĩ đến lợi ích của mọi người. Gông cùm quá nặng, định mệnh không dễ để có được hạnh phúc.”
Liêu Phồn im lặng lật điện thoại, nói một câu rất nhỏ: “Chưa biết.”
“Cái gì?” Hứa Diệc Vi không nghe rõ.
“Không có gì” Liêu Phồn liếc nhìn bình truyền nước biển, đứng dậy nói: “Chị đợi một chút, em gọi y tá tới.”
Bệnh dạ dày của Hứa Diệc Vi là triệu chứng đột ngột, sau khi truyền nước biển đã đỡ hơn rất nhiều. Đêm đó Liêu Phồn đưa cô về nhà, anh về đến nhà đã sáng sớm.
Sau khi chúc Hứa Diệc Vi ngủ ngon, Liêu Phồn bị mất ngủ.
Anh ngã người xuống giường, lơ đãng nhìn lên trần nhà.
Anh nghĩ rằng có thể anh đã thích chị đẹp.