⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị, chị không sao chứ?” Liêu Phồn lấy áo vest che cho Hứa Diệc Vi.
Lâm Á Tĩnh ở bên cạnh nhìn thấy Liêu Phồn thì vui vẻ tiến tới.
“Liêu Phồn.”
Cô ta chỉ mới nhấc chân dừng một chút, sau đó không thể tin nhìn Hứa Diệc Vi: “... Chị?”
“Chị ấy là chị của anh sao?”
Liêu Phồn ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng, ánh sáng như khúc xạ trong mùa đông lạnh giá.
Lâm Á Tĩnh đột nhiên hoảng hốt, cười gượng: “Là hiểu lầm thôi, tớ... Tớ không cố ý.”
Nhưng Liêu Phồn không thèm nói chuyện với cô ta, vịn vai thấp giọng hỏi Hứa Diệc Vi: “Chị có lễ phục dự phòng không?”
“Có.”
Hứa Diệc Vi sửng sốt một lúc, rồi cô lấy lại tinh thần: “Chúng ta hãy ra ngoài trước.”
Liêu Phồn kéo Hứa Diệc Vi đi mà không thèm nhìn Lâm Á Tĩnh đang đứng ngu ngốc một bên.
Chủ tịch Trần đi tới, vỗ nhẹ vai cô ta: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Dượng...” Lâm Á Tĩnh nhìn về hướng Liêu Phồn đang rời đi với vẻ mặt ủ rũ: “Có lẽ cháu đã gây họa.”
“Đã nói cháu đừng tùy hứng mà cháu không nghe lời, bây giờ hay rồi, mọi chuyện rối tung lên.”
“Vậy cháu phải làm sao bây giờ? Cháu không biết chị ấy là chị của Liêu Phồn.”
“Chị của Liêu Phồn?”
“Dạ, vừa rồi cháu nghe Liêu Phồn gọi chị ấy như vậy.”
Liêu Phồn dẫn Hứa Diệc Vi vào phòng thay đồ.
May mắn thay, tất cả những người tham dự loại tiệc này sẽ ngầm mang thêm một bộ dự phòng, để mọi chuyện không quá tồi tệ.
Hứa Diệc Vi ngồi trên ghế sô pha gọi điện cho trợ lý Tiểu Tình, để cô ấy mang bộ lễ phục dự phòng đến.
Khi cô đang nghe điện thoại, Liêu Phồn âm thầm nhìn cô.
Hôm nay chị ấy rất xinh đẹp.
Cô mặc một chiếc váy cổ yếm màu bạc, từ cổ đến cánh tay đều có chuỗi hạt sang trọng, chuỗi hạt sáng lấp lánh, cả người cô như có ánh sáng nhìn rất chói mắt.
Khi nãy trong buổi tiệc, anh còn nghĩ mình đã nhìn nhầm. Cho đến khi anh xác nhận tình hình với Liêu Oánh trên Wechat, thì anh mới dám đi tới bắt chuyện.
Nhưng không ngờ...
Liêu Phồn thấy Hứa Diệc Vi vẫn mặc áo vest của anh, anh hơi nghiêng đầu yên lặng nhìn dáng vẻ của cô, trong lòng đè nén lửa giận lại một lần nữa dâng lên.
“Chị còn lạnh không?” Anh hỏi.
Hứa Diệc Vi đang suy nghĩ nên cứu vãn chuyện tối nay như thế nào, nghe Liêu Phồn hỏi, cô đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Không lạnh, trong hội trường có hơi lạnh chân, nhưng ở đây không sao.”
“Ừm, âu phục của em chị còn giữ” cô ngồi thẳng dậy, cởi áσ vest đưa cho anh: “Cảm ơn.”
Hứa Diệc Vi nhìn Liêu Phồn từ trên xuống dưới, đã quen với việc anh mặc áo phông bình thường, đột nhiên ăn mặc chỉnh tề như vậy có chút lạ.
Áo sơ mi trắng sạch sẽ gọn gàng, cổ áo thắt một chiếc nơ bướm màu đen, trông rất lịch lãm lại phong độ. Phần tóc mái mỏng rối bù tạo kiểu trên trán, lúc này Hứa Diệc Vi mới nhận ra tóc của anh có màu đỏ nhạt, màu đỏ nhạt dưới ánh đèn rất rõ ràng, làm làn da của anh gần như trắng như tuyết.
Cô nhìn anh chằm chằm với ánh mắt ngưỡng mộ, khiến lỗ tai của Liêu Phồn dần đỏ lên vì xấu hổ.
Nhưng nơi này ánh đèn quá sáng, vốn dĩ không nhìn ra được biểu cảm của anh.
Một lúc sau, anh hỏi: “Chị đang nhìn gì vậy, em có chỗ nào không ổn sao?”
“Không có gì không ổn, nhìn em như vậy rất đẹp trai.” Hứa Diệc Vi khen ngợi: “Em rất hợp mặc phong cách chỉnh tề này, giống như giá treo quần áo đang đi lại.”
“Đừng nhúc nhích” cô lấy điện thoại ra mở Wechat: “Chị chụp cho em tấm hình, gửi cho chị em xem.”
Liêu Phồn xấu hổ, nhưng anh vẫn ngồi thẳng, hơi nghiêng đầu một cách điềm tĩnh.
“Sao em lại nghiêng đầu, nhìn thẳng chị này.” Hứa Diệc Vi nói tiếp: “Đừng có xấu hổ.”
Liêu Phồn muốn nói không phải, anh chụp hình rất ăn ảnh.
Sau khi chụp xong, Hứa Diệc Vi gửi trực tiếp cho cô ấy, tắt màn hình điện thoại rồi nói: “Lúc nãy chị nghe người dẫn chương trình giới thiệu cậu con trai nhỏ nhà họ Liêu, chị còn đang thắc mắc là ai, thì ra là em. Sao trước đây không nghe chị em nhắc đến?”
“Tình cờ em nhận được điện thoại của cha em, tới thay cha em.”
“Cha em tên Liêu Diệp Lâm?”
“Dạ.”
“Hình như chị đã nghe qua cái tên này trước đây.”
“Ông ấy tiếp nhận rất nhiều vụ án nổi tiếng, cũng xuất hiện trên tin tức.”
“Ừm, có lẽ chị nghe qua trên tin tức.”
Hai người nói chuyện một lúc, trợ lý Tiểu Tình cũng đến, Liêu Phồn đành phải ra ngoài chờ đợi.
Không lâu sau, Hứa Diệc Vi bước ra trong một bộ lễ phục khác.
“Đoán chừng cũng sắp tàn tiệc.” Hứa Diệc Vi nói: “Chúng ta quay lại đi, chị còn có việc chưa làm.”
Nhìn thấy Liêu Phồn đứng ngẩn người ở cửa, cô hỏi: “Làm sao vậy?”
Liêu Phồn quay mặt đi che giấu niềm vui sướng trong lòng, anh lắc đầu nói: “Không có gì.”
Cả người chị mặc bộ váy bầu trời đầy sao, mái tóc dài buông nhẹ sau vai, khoảnh khắc cô đi ra ngoài trông giống như tiên nữ hạ phàm.
Tuy nhiên những lời này Liêu Phồn không thể nói ra, vì vậy anh cố ý lùi lại một bước đi theo phía sau cô, cầm điện thoại di động lên lặng lẽ quay một đoạn video.
Hứa Diệc Vi quay trở lại hội trường, thật may chủ tịch Trần vẫn chưa đi. Cô gọi một ly rượu vang đỏ từ người phục vụ, đang định bước tới thì thấy chủ tịch Trần cùng Lâm Á Tĩnh đi về phía cô.
“Bộ váy của cô Hứa rất đẹp.” Chủ tịch Trần lịch sự khen ngợi.
Câu nói này có thể coi như xoa dịu mọi chuyện, giảm bớt bầu không khí xấu hổ trước đó.
“Cám ơn chủ tịch Trần.” Hứa Diệc Vi nâng ly mời ông ấy, cô uống một ngụm trước.
Lúc cô uống xong, Lâm Á Tĩnh do dự nhìn cô lại nhìn Liêu Phồn, cũng nâng ly rượu mời cô.
“Chị Hứa, thật xin lỗi, hôm nay là lỗi của em, em không nên hiểu lầm chị.”
Cô gái nhỏ nói đến đây giọng nói hơi ngập ngừng, vẻ mặt hối hận, hình như đã bị dượng cô ta dạy dỗ rồi.
Đương nhiên, chắc là có liên quan đến Liêu Phồn?
Hứa Diệc Vi quay sang nhìn Liêu Phổn rồi hỏi: “Hai người biết nhau?”
Liêu Phồn không nói gì, nhưng Lâm Á Tĩnh lại nói: “Em học cùng trường với Liêu Phồn, đều đang học ở đại học A.”
“À” Hứa Diệc Vi khẽ cười, có lẽ lần này trong họa có phúc, cô không thèm tranh cãi với cô gái nhỏ này nữa: “Đừng để ý, chị biết em không cố ý.”
Lâm Á Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ liếc nhìn Liêu Phồn: “Chị Hứa, chị yên tâm, em sẽ bồi thường váy cho chị.”
Hứa Diệc Vi khẽ mỉm cười, uống cạn ly rượu như chấp nhận lời xin lỗi một cách hào phóng.
Vì sơ xuất của cháu gái, lúc này chủ tịch Trần rất giữ thể diện, kiên nhẫn nghe Hứa Diệc Vi giải thích ý định của mình.
“Thật không dám giấu diếm, tối nay tôi đặc biệt đến chào hỏi chủ tịch Trần.” Hứa Diệc Vi: “Chúng ta với Tin tức Thăng Huy và quý công ty đã hợp tác nhiều lần, chúng tôi có một kế hoạch dịch vụ tốt hơn cho quý công ty...”
Hứa Diệc Vi đang nói chuyện với chủ tịch Trần ở một bên, còn Lâm Á Tĩnh lúng túng đứng bên cạnh, muốn nói chuyện với Liêu Phồn nhưng nhìn thấy sự thờ ơ và dáng vẻ xa cách của Liêu Phồn, cô ta có chút rụt rè.
Cô ta đã thích Liêu Phồn từ lâu, cũng đã nhiều lần bí mật xem anh chơi bóng. Thật ra nghiêm túc mà nói, cũng không phải bí mật, bạn thân của cô ta có quen biết với nhóm người Trình Hạo. Nên mỗi khi anh chơi bóng, cô ta sẽ tùy tiện hỏi ai ở đó.
Nếu có Liêu Phồn, cô ta sẽ đi.
Tất nhiên, cô ta sẽ không thể hiện điều đó quá rõ ràng, dù sao thì cô ta cũng được công nhận là hoa khôi lạnh lùng của trường. Nhưng chỉ có cô ta mới biết, lạnh lùng với những người theo đuổi. Bởi vì cô ta không thích những người đó, thậm chí nhìn một cái cũng không muốn.
Nhưng Liêu Phồn thì khác, cô ta thích Liêu Phồn. Lúc cô ta mới biết Liêu Phồn chưa bao giờ có bạn gái, cô ta vẫn rất tự tin rằng mình có thể thu hút được anh, nhưng không ngờ Liêu Phồn cứ luôn lạnh lùng, dường như không yêu mến với bất cứ ai.
Có đôi khi cô ta chủ động đứng trên khán đài cổ vũ, vỗ tay khen ngợi anh. Trong lòng thầm nghĩ, cô ta giữ thể diện cho anh như vậy có lẽ anh biết, ít nhất anh sẽ chú ý đến. Không ngờ anh vẫn có thái độ thờ ơ.
Hôm nay, cuối cùng cô ta mới biết dượng và cha anh là bạn tốt, với mối quan hệ này cô ta sẽ có thể giao tiếp nhiều hơn ở trường. Nhưng không ngờ, mọi chuyện lại bị cô ta làm rối tung lên.
Bây giờ, Lâm Á Tĩnh hối hận muốn chết.
Hứa Diệc Vi chỉ nói ngắn gọn mục đích cô đến, mục đích cô đến tối nay là để có cơ hội gặp mặt lần sau. Dù sao ở một nơi như dạ hội từ thiện không phải là nơi tốt để nói chuyện công việc.
Cuối cùng, cô hỏi: “Không biết ngày mai khi nào chủ tịch Trần có thời gian, tôi sẽ nói chuyện cụ thể với ngài.”
Chủ tịch Trần dừng lại, nói: “Tôi đến Thương Ninh lần này là có việc riêng, rất vội.”
Hàm ý là không có thời gian.
Hứa Diệc Vi có chút lo lắng, cuối cùng cô nghĩ đã hy sinh chiếc váy để trả giá, cô không thể bỏ lỡ cơ hội như vậy.
“Thật ra thì cũng không làm mất thời gian của ngài lắm, khoảng một tiếng thôi.”
“Cái này…”
Liêu Phồn đi tới: “Bác Trần, đúng lúc chúng ta có hẹn ăn trưa vào ngày mai, hay là dành chút thời gian bữa trưa?”
Hứa Diệc Vi bí mật giả bộ giơ ngón tay cái khen em trai quá thông minh.
Chủ tịch Trần nhìn hai người họ, một lúc sau ông ấy cười nói: “Được rồi, người trẻ tuổi mấy người đều liều mạng như vậy, rất giống hình bóng của bác năm đó.”
Sau bữa tiệc, Liêu Phồn và Hứa Diệc Vi đích thân tiễn chủ tịch Trần lên xe.
Trong xe, Lâm Á Tĩnh chán nản không vui: “Dượng ơi, ngày mai cháu có thể đi dùng cơm cùng dượng được không?”
Chủ tịch Trần nhắm mắt lại: “Cháu thích bạn học kia?”
Lâm Á Tĩnh xấu hổ, dứt khoát thừa nhận: “Dạ đúng, cậu ấy rất đẹp trai, tất nhiên cháu thích.”
Chủ tịch Trần tức cười: “Các cô gái nhỏ như cháu chỉ thích trai đẹp.”
“Nhưng...” Ông ấy nói thêm: “Cháu có con mắt tinh tường, Liêu Phồn này xuất thân từ một gia đình xuất sắc, có ấn tượng tốt với dượng. Chàng trai trẻ không kiêu ngạo cũng không nóng nảy, nói không chừng có thể sẽ vượt qua cha cậu ấy trong tương lai.”
“Dượng đồng ý sao?”
“Dượng có thể không đồng ý à, tránh để cháu lại đi phàn nàn với cô.”
Lâm Á Tĩnh lè lưỡi, trong lòng rất vui, nhưng sau đó lại nhớ tới ánh mắt Liêu Phồn nhìn chị Hứa, cô ta luôn cảm thấy kỳ lạ.
Mọi chuyện đang diễn ra thuận lợi, Hứa Diệc Vi cảm thấy trút được gánh nặng trong lòng. Cô dựa vào ghế phụ, có lẽ là do uống chút rượu, hoặc có lẽ là do tâm trạng thoải mái, cô khẽ ngâm nga theo điệu nhạc trong xe.
Liêu Phồn đang lái xe, lúc chờ đèn giao thông, anh quay đầu nhìn cô.
Chị ấy vẫn mặc chiếc váy bầu trời đầy sao, nép mình vào chiếc ghế da như thế này, trông rất nhỏ nhắn.
Mái tóc cô dài mượt mà, được vén ra sau tai, trên lỗ tai đeo một loại hoa tai nào đó, thỉnh thoảng lại sáng lấp lánh.
“Hôm nay chị rất vui?” Liêu Phồn không khỏi nhếch môi.
“Ừm, đương nhiên chị vui rồi.” Hứa Diệc Vi nói: “Nhắc tới chuyện này còn phải cảm ơn em. Đúng rồi, em và chủ tịch Trần có quan hệ như thế nào? Lại còn có thể hẹn ăn trưa vào ngày mai.”
“Cha em và bác ấy là bạn tốt.”
“Mối quan hệ cá nhân của cha em thật rộng rãi.”
“Ừ, công ty luật của cha em hợp tác với nhiều công ty.”
“Ồ...” Hứa Diệc Vi hiểu ý gật đầu: “Có vẻ như chị đang nhờ mặt mũi của em, vậy càng phải cảm ơn em thật tốt.”
“Liêu Phồn, em muốn cái gì?” Hứa Diệc Vi hỏi: “Đợi mọi chuyện xong xuôi, em là người cống hiến nhiều nhất, chị sẽ tặng em một món quà.”
“Em không muốn cái gì hết.”
“Điều đó không được, chị phải tặng, tạm thời em chưa nghĩ ra cũng không sao, cứ để chị nợ trước. Coi như...” Hứa Diệc Vi suy nghĩ một chút rồi nói: “Chị nợ em một điều ước, khi nào em muốn thì nói với chị.”
“Được” Liêu Phồn gật đầu.
Nhưng lúc này Hứa Diệc Vi không ngờ rằng không lâu sau, mong muốn của Liêu Phồn khiến cô cảm thấy bối rối và muốn chạy trốn.
⬅ Trước Tiếp ➡