⬅ Trước Tiếp ➡
Thân thể của Lâm Hàn bị đẩy ra một chút, rồi lại bị kéo lại, lồng ngực cậu phập phồng, tóc mai bị mồ hôi làm ướt nhẹp dính là bên má, khóe mắt cùng đuôi lông mày tràn đầy tình ý ướŧ áŧ. Thỉnh thoảng cậu liếc nhìn Chung Hành một cái, khiến anh suýt không nhịn được mà đè cậu ra ŧɧασ.
Dâʍ ɖị©ɧ trong suốt chảy ra theo bàn tay anh mà chảy dài, dính đầy trên đùi non.
Lâm Hàn vừa thẹn vừa bực, không dám nhìn xuống xem bên dưới mình đang thế nào, cánh tay cậu bám vào người Chung Hành. Mà dâʍ huyệt bên dưới được trêu đùa đến đỉ lên, côn ŧᏂịŧ phía trước cũng cương cứng, lỗ niệu đạo cũng chảy ra chút sơ tinh khiến vạt áo cậu ướt một mảng.
“Anh Giang sắp xong rồi đấy.” Chung Hành như sợ cậu chưa đủ kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà cố tình nói, “Sao em không mau bắn đi, hay là đợi cậu ta nhìn thấy mới bắn được?”
Lâm Hàn lập tức ngẩng đầu: “Tôi không có! Tôi…”
Ánh mắt cậu có điểm mờ mịt, khuôn mặt xinh đẹp khẽ hồng lên ngượng ngùng, cậu bình tĩnh nhìn Chung Hành hai giây, sau đó nhẹ nhàng hôn lên má của anh: “Anh… Anh nhanh làm em bắn ra đi…. Trưởng phòng ký túc à.”
Yết hầu Chung Hành khẽ giật giật, sau đó anh thở hắt ra.
Mẹ kiếp! Trong lòng anh khẽ chửi thề, sau đó nắm chặt cái eo mảnh khảnh của Lâm Hàn, tay cũng đẩy nhanh tốc độ chơi đùa. Ngón tay mạnh mẽ trêu đùa thịt non phấn nộn bên trong huyệt, lại bóp chặt hột lẹ mẫn cảm khiến tiếng nước dâʍ đãиɠ vang lên không ngừng.
Chiếc giường khẽ phát ra tiếng kẽo kẹt, Lâm Hàn cảm thấy như mình sắp bị phát hiện ra, nhưng cậu không thoát được kɧoáı ©ảʍ đến từ tay Chung Hành. Côи ŧɧịŧ của anh khẽ căng lên một túp lều nhỏ đâm vào bụng cậu, một bên cọ một bên sờ loạn bướm nhỏ làm cậu sướng đến phát run.
“Ưm, ưm a… Ư…. Á… nóng quá… a…. um… đừng chạm vào… ư… ưm… chậm lại một chút…”
Lâm Hàn cảm giác như mình sắp bị chơi hỏng, dâʍ huyệt giữa hai chân đã sưng lên. Cái eo cậu không tự giác mà đung đưa theo tốc độ đâm chọc của Chung Hành, côn ŧᏂịŧ đằng trước nhếch lên chảy đầy sơ tinh.
Ngón tay Chung Hành lại vuốt ve ©ôи ŧɧịŧ một cái, ngón tay khẽ đánh vào bướm cậu một phát sau đó lại nhấn mạnh vào âm đế dã sưng đỏ.
“… A… ưm!”
Hai kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt như dòng điện chạy lên đại não của cậu, Lâm Hàn kêu lên một tiếng, hai mắt ướt nước cắn lấy cổ áo của Chung Hành, nuốt lại những tiếng nức nở ban nãy. Trước mắt cậu bỗng trắng xóa, ©ôи ŧɧịŧ run rẩy mà bắn ra một luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙. Đồng thời, dâʍ huyệt cũng cắn chặt ngón tay của người đàn ông mà phun ra một lượng lớn dâʍ ŧᏂủy̠ ngọt tanh, chậm rãi chảy xuống từ lòng bàn tay Chung Hành.
Chung Hành buông cậu ra, Lâm Hàn thở hổn hển mà dựa vào tường, cả người cậu bủn rủn không còn chút sức nào. Hai chân cậu thậm chí còn không khép lại được, dâʍ huyệt vẫn đang chảy nước dầm dề làm khăn trải giường phía dưới thâm vào một mảng.
Hàng mi đen nhánh cong vút của cậu cũng bị mồ hôi làm ướt sũng, thở hổn hển một lúc, hai mắt cậu mới có ý thức trở lại. Cậu đưa tay ra cái rổ treo cạnh giường lấy một gói giấy ướt, ném vào trong giường.
“Ông lau tay đi.” Lâm Hàn uể oải nói, thanh âm có điểm khàn khàn, “Ông sẽ không… sẽ không nói cho người khác biết, đúng không?”
Chung Hành rút ra một tờ giấy ướt, nhanh chóng lau đi mùi hương trên tay. Sau đó anh lại lấy ra tờ khác, nhẹ nhàng lau giữa hai chân cậu.
Giấy ướt lạnh lẽo chạm lên dâʍ huyệt nóng bỏng khiến lưng Lâm Hàn căng ra một chút. Cậu nghe Chung Hành cười nói: “Chỉ cần em nghe lời anh, anh sẽ không nói với ai hết.”
Lâm Hàn đứng hình hai giây, trong lòng khẽ cười nhạt. Cậu nghĩ thầm, đều là đàn ông với nhau, tự dưng phát hiện bạn cùng phòng có cái bướm nhỏ lại chả muốn ŧɧασ đi, làm gì có ai của ngon dâng lên miệng rồi còn nói không cần? Thế nhưng cậu cũng không muốn nghĩ nhiều, mệt mỏi gật đầu.
Chung Hành cần thận lau khô thân dưới cậu, anh chần chừ mội lúc mới nói: “Ngày mai anh sẽ đi siêu thị mua thêm mấy chai sữa chua, em thích vị dâu tây sao?”
Đây là đang tiền trao cháo múc sao?
Lâm Hàn nghĩ ngợi, cậu tùy ý nói: “Gì cũng được, anh cứ mua đi.”
Cửa phòng tắm mở ra, cả người Giang Dĩ Hà đầy hơi nữa bước ra ngoài. Hắn nhìn căn phòng trống huơ trống hoác trước mặt mà sửng sốt, theo bản năng lẩm bẩm: “Trưởng phòng kí túc đi đâu rồi nhở?”
Sau đó, hắn nhìn thấy màn giường của Lâm Hàn lay động, Chung Hành từ trên giường bước xuống.
“Ui trời, chắc chỉ có ông mới ngủ được trên giường của nó.” Giang Dĩ Hà mở tủ lạnh lấy ra một lon coca, tu ừng ực. “Nói chuyện sao rồi?”
Hắn hất đầu về phía giường của Lâm Hàn ra hiệu, Chung Hành có chút tâm thần không yên, anh đánh gãy tầm mắt của hắn, gật đầu nói: “Ừ, nói xong rồi, từ nay về sau sống hòa thuận với nhau đi.”
Trong giường, Lâm Hàn ngây ngốc tựa đầu vào gối. Sau đó cậu lấy điện thoại di động ra, bật wechat lên tìm tên Chung Hành, sau đó đổi biệt hiệu của anh thành “Biếи ŧɦái”.
⬅ Trước Tiếp ➡