“Nói đi.” Giọng nói Chung Hành mang theo ý cười kì lạ. Lâm Hàn bị anh ôm chặt trong ngực, lưng cậu áp vào lồng ngực anh, ngón tay thon dài của anh không ngừng vuốt ve eo cậu, một chút cũng không có ý định bỏ qua cho cậu.
“Nói… nói cái gì chứ?” Đầu óc Lâm Hàn hỗn loạn, một lòng chỉ muốn né cái tay đang trêu chọc mình ra, nhưng vẫn không thoát được. “Chung Hành! Ông buông ra mau!”
Vì sợ để người khác chú ý, mặt cậu khẽ đỏ lên, rõ ràng muốn quát người kia, nhưng lại nhỏ giọng quát, đáy mắt còn nhịn không được mà hơi ướt.
Chung Hành lấy đi lọ sữa chua trong tay cậu đặt lên bàn, không nhanh không chậm nói: “Vậy thì, ông nói cho tôi biết, giữa chân ông là cái gì?”
Anh buông tay ra, xoay người cậu lại để hai người đứng đối mặt với nhau. Lâm Hàn không thể không ngửa đầu lên nhìn anh, đôi môi hồng nhạt của cậu đã nhạt màu đi.
“Sợ sao?” Chung Hành nhìn sắc mặt của cậu, ngữ khí cũng nhẹ nhàng hơn. Anh hơi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu. “Đừng sợ, là tôi không tốt, nhưng tôi muốn ông nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra, được không?”
Lâm Hàn cố gắng thu thập ý nghĩ đang hỗn loạn của mình, Chung Hành dựa gần như thế làm cậu có cảm thấy bất an vì bí mật riêng tư của mình bị xâm phạm. Nhưng chính cậu cũng biết chuyện hôm nay không thể không đưa ra câu trả lời thích đáng được, Giang Dĩ Hà còn đang ở trong phòng tắm, còn không biết lúc nào hắn sẽ ra ngoài.
Nếu thực sự phải chọn một, Lâm Hàn thà chọn Chung Hành còn hơn.
Cậu hơi khép mắt lại, cố gắng điều chỉnh lại vẻ mặt của mình rồi nói: “Ông… lên giường rồi nói.”
Màn giường nhanh chóng được kéo xuống, mà hương thơm ngọt ngào kia lại nồng hơn. Lâm Hàn khẽ vén tóc ra sau tai, cắn cắn môi dưới, vô cùng đơn giản mà thô bạo túm lấy tay Chung Hành, ánh mắt khẽ nhìn anh.
Chung Hành để mặc cậu cầm tay mình, vẻ mặt bình tĩnh nhướng mày lên.
Lâm Hàn quỳ gối trên giường, hai chân tách ra, cầm tay Chung Hành đưa vào giữa hai chân mình, để anh chạm vào cửa mình một cái.
Cách một lớp vải mỏng, ngón tay anh khẽ chạm vào hai mép môi mềm mại đang khép chặt như muốn anh tách ra. Nhưng ngay sau đó, Lâm Hàn liền hất tay anh ra, hai chân phòng bị mà khép lại, cậu nói: “Đúng thế đấy, tôi chính là… bỏ đi, bây giờ ông muốn thế nào?”
Nửa gương mặt của Chung Hành chìm trong bóng tối, anh không mở miệng,
Trong lòng Lâm Hàn khẽ cười nhạo một tiếng, xoay người định xuống giường: “Tôi biết rồi, bây giờ tôi sẽ viết đơn chuyển phòng…. Á!”
Ngay khi cậu xoay người thì bị người phía sau ôm chặt lấy, làm cậu ngồi vào trong lòng Chung Hành. Tiếp đó, người đàn ông đè cằm lên vai cậu, một tay ôm eo, một tay tách hai chân cậu ra, nhỏ giọng nói: “Đừng cử động.”
Nữ huyệt bí ẩn bị xoa nhẹ qua một lớp quần ngủ khiến sống lưng Lâm Hàn cứng đờ. Hai chân cậu muốn khép lại nhưng lại bị chân của Chung Hành đè lấy mà banh ra, chỉ có thể thở dốc dồn dập.
Nơi bí ẩn giữa hai chân cậu rất nhạy cảm, bình thường cậu cũng không dám chạm vào, bây giờ lại bị bàn tay của Chung Hành xoa nắn khiến cả người cậu như nhũn ra.
“Chung… Chung Hành…..! Ư… Đừng sờ vào đó… a… buông tay…”
Chung Hành nghiêng đầu, bờ môi anh khẽ cọ qua vành tai cậu: “Không phải chính em muốn anh sờ vào sao?”
Lâm Hàn thẹn quá hóa giận, tai cùng sườn mặt đều hồng lên, đáy mắt đều là ánh nước, muốn xin tha mà không biết nói làm sao.
Chung Hành buông nữ huyệt ra, nói: “Cởϊ qυầи ra, để anh xem.”
Lâm Hàn quay đầu đi không để ý đến anh, Chung Hành liền ôm cả người cậu bằng một tay, tay kia nhấc vạt áo của cậu lên. Lòng bàn tay anh dán sát vào làn da non mịn ở eo cậu, chậm rãi cầm cạp quần đùi tụt xuống.
Mùi hương ngọt ngào kia như vây lấy anh, làm Chung Hành cảm giác được cậu nhỏ của mình đang có xu hướng nóng lên, nhưng anh vẫn cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh.
Eo đúng là quá nhỏ, có lẽ chỉ cần một cánh tay, anh cũng có thể ôm trọn vòng eo này của cậu vào trong ngực.
Lâm Hàn không dám nhìn anh, bàn tay nắm chặt khăn trải giường. Cậu không nghe thấy Chung Hành chê cười hay nói mấy lời chán ghét cậu, mà lại nghe thấy giọng nói dịu dàng như dỗ dành của anh: “Ngoan, để anh nhìn một chút.”
Lời nói như một con sói đuôi to đi lừa người.