Còn Minh Khê, gương mặt thanh thuần tự nhiên, làn da trắng hồng mềm mại, vẻ thuần khiết pha chút quyến rũ ở đôi mắt xếch nhẹ, quả thật khiến người ta không thể rời mắt.
Trong suy nghĩ của hắn, phụ nữ nói “không” tức là “có”.
Hắn ta nghiêng người, hạ thấp giọng nói đầy mờ ám “Hay là chúng ta kiếm chỗ nào yên tĩnh hơn để nói chuyện?” Minh Khê cảm thấy như vừa nuốt phải con ruồi.
Thấy cô không phản ứng, hắn tưởng cô xiêu lòng, càng dấn tới “Nếu em ngại, thì mình kết bạn WeChat trước nhé, lát nữa tôi sẽ kiếm cớ đuổi Niệm Niệm đi, sau đó hai ta...” Minh Khê dịu dàng gật đầụ
Mạc Vi Châu cười tít mắt, vội lấy điện thoại ra.
Hắn ta còn dấn thêm bước nữa, mơ màng nói “Em yêu, em đẹp quá... Vừa nhìn thấy em là anh chỉ muốn...” Chưa kịp nói hết câu, đã thấy Minh Khê cầm cốc nước trái cây hất thẳng vào mặt hắn.
Động tác dứt khoát, chính xác, gọn gàng.
Sau đó, cô nở nụ cười vô tội “Xin lỗi, tay tôi trượt.
” Cốc nước là nước dâu tằm Minh Khê đã cố ý dặn nhân viên phục vụ chuẩn bị trước, sắc tím sẫm thấm đẫm cả tóc và áo Mạc Vi Châu, nhìn vừa thảm hại vừa lố bịch.
Hắn ta vốn đang tức điên, nhưng nghe cô xin lỗi thì lại không tiện phát tác, còn tưởng mình vẫn còn cơ hội.
Hắn lại dâng lên ham muốn, làm ra vẻ phong độ “Không sao đâu em yêu, em xem nè, quần áo anh đều bị bẩn rồi, hay là... đi khách sạn với anh, bồi thường anh một bộ đồ?” Minh Khê nén cảm giác buồn nôn “Mạc tiên sinh, tôi có thể xin anh vài miếng da mặt không? Da mặt anh dày ba lớp bảy tầng thế này, chắc thiếu mấy miếng cũng không sao đâu nhỉ?” Mạc Vi Châu cuối cùng cũng nhận ra mình bị đùa giỡn, lập tức nổi điên “Con đàn bà điên này, cho mặt mà không biết xấu hổ ” Vừa dứt lời, hắn liền vung tay định tát vào mặt Minh Khê... Minh Khê hoàn toàn không hoảng hốt, bình tĩnh nghiêng người tránh né, Mạc Vi Châu nhào vào khoảng không, lại đúng lúc trượt phải nước trái cây trên sàn, khiến hắn ngã sấp mặt như chó ăn bùn.
Mạc Vi Châu tức đến phát điên, hắn chống eo đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi mắng “Con đàn bà không biết điều, tao phải giết mày ” “Các người đang làm gì thế?” Tô Niệm thấy hai người lâu không quay lại, đi tìm mới bắt gặp cảnh tượng này.
Minh Khê còn chưa kịp mở miệng, đã bị Mạc Vi Châu nhanh chân giành lời “Niệm Niệm ” Hắn chống eo, lếch thếch đứng dậy, mặt mày uất ức “Minh Khê muốn xin WeChat của anh, anh không cho, cô ta liền nổi giận, hắt cả ly nước trái cây vào người anh…” Minh Khê “?” Thì ra nghệ thuật trà xanh không phân biệt giới tính.
Mạc Vi Châu rủ mắt xuống, giọng nói như rót mật “Niệm Niệm, anh không muốn phản bội em, nên đành từ chối Minh Khê…” “Ọe Ọe… ọe ” Câu nói của hắn bị tiếng nôn khan ngắt quãng.
“Không phải cố ý đâu, anh nói tiếp đi.
” Minh Khê che miệng, vẻ mặt vô tội, cô thật sự khó chịu buồn nôn Mạc Vi Châu mặt mày tức tối, bị cắt ngang khiến khí thế tụt không phanh, đành nói khô khốc “Niệm Niệm, em phải tin anh…” “Châu Châu,” Tô Niệm gọi tên thân mật, nở nụ cười dịu dàng “Anh đúng là đồ ngốc.
” Mạc Vi Châu mặt mày đắc ý, chiêu này trước giờ hắn dùng đều hiệu quả, dù là tình bạn thân thiết cũng chẳng địch nổi một người đàn ông.