"Mua mấy chai bia đi." Tửu lượng của Nhĩ Tư không tốt, một ly đã say, nhưng vẫn cảm thấy đây hẳn là thời điểm nên mượn rượu để thêm can đảm.
"Đi."
Trình Ngộ xoay người cầm mấy lon bia, đi đến quầy thu ngân tính tiền.
Đưa tiền xong rồi cầm lấy túi đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi, Trình Ngộ nghiêng người nhìn Nhĩ Tư.
"Căng thẳng à?"
"Đương nhiên, tôi cần mượn rượu thêm can đảm."
Nhĩ Tư cũng không giấu giếm, dù sao giao lần đầu tiên cho một người xa lạ đẹp trai đủ để cho ai cũng phải hồi hộp và sợ hãi.
Trình Ngộ khẽ cười một tiếng, giơ tay xoa xoa tóc Nhĩ Tư.
"Nhưng em không có cơ hội hối hận đâu."
Đi vào phòng, Nhĩ Tư đi tắm, mặc dù trước khi ra khỏi cửa đã tắm rửa sạch sẽ một lần nhưng vẫn cảm thấy nên dội rửa tỉ mỉ thêm một lần nữa.
Hai người đều tắm rửa xong, mặt đối mặt ngồi ở trên giường, nhất thời nhìn nhau không nói gì.
Nhĩ Tư duỗi tay chỉ chỉ bia,
"Uống đi?"
Trình Ngộ không có ý kiến gì, mở hai lon bia, đưa cho Nhĩ Tư một lon. Nhĩ Tư uống rất nhanh, giống như đang nóng vội muốn dùng cái say để trốn tránh sự việc sắp xảy ra, Trình Ngộ nhấp từng ngụm từng ngụm bia, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm về phía Nhĩ Tư.
Lon bia nhanh chóng thấy đáy.
Nhĩ Tư đỏ mặt rất nhanh, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt cũng có chút mê ly.
"Trình Ngộ!"
Nhĩ Tư thật sự có hơi say, say rồi thì đặc biệt thích nói chuyện, cũng thích tìm người thân cận. Nhĩ Tư chủ động bò đến bên người Trình Ngộ, Trình Ngộ duỗi tay dùng sức kéo người vào trong ngực.
Tiên nữ đã bắt được, Trình Ngộ cảm thấy phía dưới của mình hơi hơi có xu thế ngẩng đầu.
Edit: Chianti
Tất cả bắt đầu từ việc Trình Ngộ đưa tay vào trong áo choàng tắm.
Những nơi bị đầu ngón tay của Trình Ngộ quét qua trở nên nóng bỏng tê dại, đầu ngón tay mang theo hơi nóng theo cẳng chân chậm rãi di chuyển lên đùi, lại đến nơi mà Nhĩ Tư chưa bao giờ để người khác chạm vào, rồi dừng lại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Một cái tay khác kéo dây lưng dài của áo tắm ra.
Nhĩ Tư cuộn mình trong ngực Trình Ngộ, thân thể run nhè nhẹ.
Trình Ngộ duỗi tay nâng mặt Nhĩ Tư lên, cúi đầu hôn xuống.
Cổ họng Nhĩ Tư bỗng phát ra một tiếng 'ưm' ngắn ngủn, ngay sau đó lập tức sa vào nụ hôn triền miên.
Hình như hôn môi là bản lĩnh mà đàn ông sinh ra đã có sẵn.
"Vươn đầu lưỡi ra."
Trình Ngộ chống vào trán của Nhĩ Tư, Nhĩ Tư hơi hơi thở dốc, nghe lời vươn đầu lưỡi, Trình Ngộ theo đó hôn lên.
Đầu lưỡi không thuộc về mình ở trong miệng Nhĩ Tư tùy ý quấy loạn, từ hàm răng trượt đến đầu lưỡi, quấn lấy đầu lưỡi Nhĩ Tư cùng nhau triền miên.
Khóe miệng tràn ra một chút chất lỏng trong suốt, Nhĩ Tư mơ mơ màng màng nghĩ hình như bản thân mình rất thích hôn môi.
Thời điểm nụ hôn này kết thúc, Trình Ngộ đặt Nhĩ Tư lúc này đã mềm thành một bãi nước nằm ngang trên giường, duỗi tay cởi áo tắm ra.
Nhĩ Tư không mặc nội y.