Mộng Dài Miên Man
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

ngập những suy nghĩ hỗn độn, cứ như vậy, anh mang theo những phiền não lâm vào giấc mơ kỳ quái.
Phương Chu mơ thấy một vùng đất đầy lá khô, có vô số nấm trắng nhô ra từ kẽ hở của lá rụng, chúng lớn lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, rất nhanh sau đó đã mọc thành từng cây nấm to lớn..
Trong bóng đêm thâm trầm, chiếc mũi thanh tú của cô gái khẽ giật giật vài cái, một mùi hương thần bí mờ nhạt như có như không đã khiến cô tỉnh giấc.
Cô mở to mắt, tầm mắt hoàn toàn không bị bóng tối ảnh hưởng, rơi chuẩn xác vào khuôn mặt đang ngủ không yên của người đàn ông.
"Anh ơi." Cô gái buông con cá sấu trong ngực ra, dùng hai tay hai chân cẩn thận bò đến bên cạnh anh.
Cô không quan tâm tiếng gọi của mình có được đáp lại hay không, cô chỉ muốn đến gần anh hơn, hai bàn tay ôm lấy mặt anh, cúi đầu đặt những nụ hôn ngây thơ lên trán và má anh.
Sau khi làm xong những hành động này, Lam Duyệt Chân cảm thấy mỹ mãn, cô lại nằm xuống giường, dùng tay chống mặt, lặng lẽ nhìn người thân duy nhất của cô trên thế giới này.
Mùi hương kia lại lần nữa lan tỏa trong không khí.
Từ nhỏ khứu giác của cô đã rất nhạy bén, cô có thể ngửi thấy mùi hương mà người khác không thể ngửi thấy.
Loại sở trường đặc biệt này tựa hồ không giúp ích gì cho việc sinh tồn trên đời, nói ra chỉ khiến người ta chú ý hơn, cho nên cô không đề cập sở trường này của mình với bất cứ ai ngoài anh trai.
Hai năm trở lại đây, cô càng ngày càng nhạy cảm với mùi..
Đàn ông thỉnh thoảng tỏa ra từ người anh trai mình.
Anh trai cô là người thích sạch sẽ, cô rất ít khi ngửi thấy mùi khác trên người anh, ngoại trừ mùi hương mang theo một loại thông tin gì đó, cứ dăm ba bữa lại lan tỏa một lần này, mùi hương này thường xuất hiện lúc sáng sớm mới ngủ dậy, khi anh cô chưa tắm rửa thay quần áo.
Mùi hương này rất đặc biệt nhưng không hề khó ngửi.
"Mùi từ đâu nhỉ.." Lam Duyệt Chân khịt khịt mũi, lần theo mùi hương nhàn nhạt tìm tòi, luồn tay vào trong chăn mỏng, trèo lên cơ thể ấm áp của người đàn ông.
Đồ ngủ của Phương Chu là một chiếc áo thun rộng rãi thoải mái cùng với một chiếc quần thể thao, tay cô không chút trở ngại luồn vào khe hở của quần áo, dán vào làn da đẫm mồ hôi kia "..Ở đây Đây là cái gì..
Hình dáng này, nó giống như cây nấm..
Anh trai mình mọc nấm trên người.." Cô khẽ siết chặt tay.
Ý thức của người đàn ông đang chìm trong giấc mộng, hai chân không tự chủ được mà khẽ cựa quậy, cơ đùi lập tức căng cứng, từ trong miệng phát ra một tiếng rên rỉ khó kìm nén.
Trên mặt đất phủ đầy lá khô, những cây nấm khổng lồ đung đưa từ bên này sang bên kia như những sinh vật sống, giống như đang nhảy múa vậy Một làn gió thổi qua, những cây nấm run rẩy, thi nhau phun bụi bào tử về phía bầu trời.
Lam Duyệt Chân " Hai chữ tức giận đã không còn đủ để hình dung cảm giác lúc này của Phương Chụ Đầu óc anh bây giờ trống rỗng, chẳng thể nghĩ được gì.
Một lát sau, anh mới hoàn hồn, chật vật lùi về mép giường, kéo giãn khoảng cách với cô em gái vẫn còn ngái ngủ, mờ mịt dụi mắt kia.
Phương Chu không còn tâm trạng lau sạch thứ dấp dính dưới rốn.
Dưới ánh nắng nhàn


⬅ Trước Tiếp ➡