⬅ Trước Tiếp ➡

"Nhà anh ở ngay bên cạnh." Thẩm Tuấn nhìn chằm chằm Tống Phi Vũ một cách si mê, cô gái xinh đẹp như vậy, anh làm sao có thể từ bỏ được.
"Ồ, ra vậy "
Ánh mắt của anh ấy cực kì nóng bỏng khiến Tống Phi Vũ hơi thẹn thùng.
"Vậy tại sao em không về nhà?" Thẩm Tuấn hỏi.
"Không mua được vé xe nha." Tống Phi Vũ cảm thấy không thể tiếp tục đứng đây mãi.
Thẩm Tuấn biết mình đang có cơ hội, anh chủ động mời "Ngày mai em có rảnh không? Anh mời em đi ăn cơm."
Đèn đỏ phía trước đã chuyển sang xanh, Tống Phi Vũ thuận thế nói "Ngày mai em còn có chút việc, để hôm khác."
Nói xong đạp xe rồi bỏ đi luôn, bỏ lại Thẩm Tuấn ở phía saụ
Tống Phi Vũ đạp xe rất nhanh, sợ anh ấy sẽ đuổi kịp, người này quá chủ động, cô không thích, lớn lên đúng là rất đẹp trai, nhưng cô không có cảm giác, nếu nói đến mẫu người lý tưởng của cô, trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của Chu Chính. Đây mới là khẩu vị của cô.
Nhắc đến Chu Chính, cô cũng đã lâu rồi chưa gặp qua anh, chắc là từ lúc tập quân sự, tính ra cũng hơn nửa tháng, nghe Tống Viện nói, công ty của anh vội vàng công việc kinh doanh, mỗi ngày đêm khuya mới có thể về đến nhà.
Về đến nhà, quả nhiên không ngoài dự đoán, người đàn ông ấy vẫn chưa về nhà, Tống Viện đã làm xong cơm, Tống Phi Vũ đi rửa tay sạch sẽ, hai người bắt đầu ăn cơm cùng nhaụ
Tống Viện hỏi cô đã đi đâu suốt một ngày, Tống Phi Vũ trả lời đúng sự thật.
Chị em gái, dù không quen thuộc, nhưng ở chung lâu rồi, tự nhiên sẽ trở nên thân quen.
Đi suốt cả ngày, sau khi Tống Phi Vũ dọn dẹp bát đũa sạch sẽ thì lập tức trở về phòng mình, vì quá mệt nên chưa kịp tắm đã ngủ rồi.
Mãi đến nửa đêm, Tống Phi Vũ bị tỉnh vì nóng, điều hòa không biết đã tắt từ khi nào, cả người mồ hôi nhễ nhại, cô bò dậy, đứng lên, cũng không thèm đi dép đã ra phòng ngủ.
Mới vừa đi đến phòng khách, mùi rượu nồng nặc đã truyền tới, cô tìm kiếm ngọn nguồn, cũng may rèm cửa không kéo xuống, dựa vào ánh trăng sáng rọi, cô nhìn thấy được người đàn ông đang nằm trên sô pha.
Chu Chính đã cởi áo khoác ngoài, toàn bộ cúc áo sơ mi sáng màu bị cởi hết, da thịt ngăm đen lõa lồ hiện ra một mảng lớn, cơ ngực cường tráng rắn chắc, trên đó có một lớp lông tơ thưa thớt màu đen, nhìn qua cực kì hoang dã. Anh hít thở đều đặn thuận lợi, bụng dưới hiện ra cơ bụng sáu múi, lông bụng gợi cảm từ rốn kéo xuống dưới háng.
Tống Phi Vũ nhìn chằm chằm người đàn ông, mặt lập tức nóng bừng lên, người đàn ông để trần nửa thân trên vạm vỡ cường hãn, cảm giác cấm dục biến mất hơn một nửa, hormone nam tính bùng phát ra ngoài, khiến cô có trải nghiệm cảm xúc rất khác lạ, trái tim đập kịch liệt kinh hoảng.
Chân Chu Chính thon dài, để ở trên ghế sô pha, quần tây bó sát người bị kéo căng chặt, đũng quần phồng lên một đống lớn.
Tống Phi Vũ hãi hùng khiếp vía, cô nuốt nước miếng, mồ hôi lấm tấm từ trán trượt xuống, cô thật sự không biết xấu hổ là gì, chỉ nhìn cơ thể của đàn ông đã chịu không nổi, ngực căng cứng, khát vọng điều gì đó.
Từ trước đến nay không thể nghĩ tới, khi người đàn ông trước mặt bày ra một mặt gợi cảm, thì Tống Phi Vũ đã nổi ý đồ câu dẫn xấu xa, cô muốn được nếm thử côn thịt của đàn ông, xem có thể làm mình tới chết hay không.
Tống Phi Vũ chính là hồ ly tinh ăn thịt người, không đạt được mục đích, thề không bỏ qua.
==================================================


⬅ Trước Tiếp ➡