⬅ Trước Tiếp ➡

Người đàn ông hoàn toàn trần trụi hiện ra trước mặt, và côn thịt dưới háng to lớn dù đang mềm nhũn khiến cho Tống Phi Vũ choáng váng. Cô đã từng nhìn thấy cái kia trong phim người lớn, nhưng không thể tưởng tượng được kích cỡ côn thịt của người đàn ông này lại so với diễn viên nam phim cấp ba còn to lớn hơn nhiềụ
Chu Chính vội vàng xoay người, cầm khăn tắm quấn quanh eo.
Tống Phi Vũ ý thức được hành vi trơ trẽn vô liêm sỉ của mình nên cuống cuồng quay đầu lại.
Chu Chính không nói gì, quấn khăn tắm xong, vội vàng chạy nhanh ra ngoài.
Sau khi người đàn ông rời đi, thật lâu sau Tống Phi Vũ vẫn không thể bình tĩnh lại được, thứ nhất nhìn cơ thể người đàn ông khiến cô xao xuyến vô cùng, thứ hai là bản năng của đàn bà, phía dưới ẩm ướt ngứa ngáy,bàn tay đưa xuống xoa xoa vài cái, lập tức càng ngứa hơn, cô rất muốn có thứ gì đó cắm vào trong.
Tống Phi Vũ trời sinh xương cốt uyển chuyển quyến rũ, chính là thiếu bị chơi, muốn dụ dỗ đàn ông không phải một ngày hai ngày, nhưng cô biết điều đó là không thể, bởi vì một khi đã bước ra ngoài ranh giới một bước, cô sẽ không thể rút chân lại.
Chu Chính tỏ ra bình tĩnh, đứng ở bên ngoài mấy phút đồng hồ, thấy phòng tắm cũng không có động tĩnh gì khác thường, anh lập tức trở lại phòng ngủ.
Nước tắm đều đã lạnh, Tống Phi Vũ vẫn không chịu ra, cô nghĩ đến thân thể người đàn ông, càng nghĩ càng khát vọng, hạ thể lại ngứa ngáy đến khó chịu, một khi dục vọng chiếm ưu thế, cô cần phải đi đoạt lấy.
Mặc dù mối quan hệ này bị cấm kỵ đến đâu, cũng không thể chống lại trái tim gian khổ thiếu tình dục, Tống Phi Vũ không quan tâm đến hậu quả, chỉ nghĩ không màng tất cả tới câu dẫn người đàn ông ấy.
==================================================
Mặc dù những ngày tháng tập quân sự rất nhàm chán nhưng cũng trôi qua rất nhanh. Nháy mắt đã hết nửa tháng, sau khi tạm biệt huấn luyện viên thì thời gian tập quân sự cũng kết thúc, Tống Phi Vũ đã chính thức bắt đầu cuộc sống đại học.
Trước kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh mười một ngày, Tống Phi Vũ đã trải nghiệm một tuần học tập, cảm giác mới lạ với cuộc sống đại học cũng dần dần phai nhạt, trở về bình thường, cô cảm thấy đại học cũng chỉ như vậy, đơn giản là đi học rồi tan và nghỉ ngơi.
Nhưng có một điều bất ngờ ngoài ý muốn của cô đã xảy ra, chính là có người tỏ tình với cô, chàng trai đó là đàn anh học trên cô một khóa, khoa thể dục thể thao chuyên nghiệp, cao ráo, đẹp trai, cũng ấm áp như ánh mặt trời.
Tuy nhiên Tống Phi Vũ lại từ chối rồi, tạm thời cô còn không nghĩ đến điều đó, nhưng anh ấy vẫn đưa cho cô thông tin liên lạc trên WeChat.
Anh ấy tên là "Thẩm Tuấn".
Kỳ nghỉ lễ kéo dài mười một ngày, Tống Phi Vũ vốn dĩ định về nhà, nhưng vé xe lửa thật sự rất khan hiếm nên cô không mua được. Không thể về nhà, cô đành phải ở lại thành phố Trường Hải.
Còn bảy ngày nữa, nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không hẳn là ngắn, Tống Phi Vũ muốn đi làm thêm kiếm ít tiền, cứ mãi ở trong phòng còn không bằng ra ngoài ngắm thiên hạ còn hơn.
Nhưng trong lễ quốc khánh công việc cũng không dễ tìm, một ngày trôi qua, tiền thì tiêu hết sạch mà một xu cũng không kiếm nổi. Đến buổi tối, khi Tống Viện gọi điện thì cô đang đạp xe về nhà.
"Tống Phi Vũ? " Thẩm Tuấn đi xe mô tô, khi đang chờ đèn xanh đèn đỏ thì vừa tình cờ gặp được Tống Phi Vũ đang nghe điện thoại.
Tống Phi Vũ cũng nhìn thấy Thẩm Tuấn, cô tắt di động, mỉm cười nói "Sao anh lại ở đây? Quốc khánh không về nhà à?"


⬅ Trước Tiếp ➡