⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Vệ Dân nhét tiền lại cho Hàn Thành, nghiêm mặt nói “Cậu đang làm gì thế, chúng tôi gả con gái chứ không phải bán con gái, tiền đưa cho chúng tôi hết thì các cậu còn sóng thế nào nữa? Chúng tôi không lấy nhiều sinh lễ như vậy, của hồi môn có thể cho Tiếu Tiếu cũng không nhiều, cậu dẫn Tiếu Tiếu đi mua đồ mà con bé cần cho có tấm lòng là được.”
Hàn Thành vừa nhìn đã biết là một người tiêu tiền lung tung, đây là còn chưa quyết định xong đâu, mới gặp mặt một lần đã mua đường mạch nha, kẹo sữa và bánh bao nhân thịt heo… người ta chuẩn bị sinh lễ cũng không thể phong phú như vậy được.
Đây là còn chưa tính còn móc thêm tiền trong túi ra làm quà thật sự khiến Tô Vệ Dân vừa mừng vừa lo, Hàn Thành vung tay quá trán không tính toán, con gái lại chưa từng làm chủ gia đình, thịt hơn một cân cũng dám nấu luôn trong một bữa, hai người này ở chung cũng không biết sẽ sống thế nào nữa.
Hàn Thành đẩy tiền về “Bác trai, mọi người nuôi đồng chí Tô vất vả như vậy, hôn sự của chúng cháu còn phải làm phiền mọi người lo liệu nữa, cần mua đồ gì và mời bao nhiêu người đều không cần tiết kiệm, toàn bộ chi phí trong hôn lễ cứ trích từ trong này ra là được.”
Hàn Thành nói xong lại đi thẳng ra ngoài.
Tô Tiếu Tiếu cầm sổ hộ khẩu, đợi Hàn Thành đi xa một chút mới nhẹ nhàng nói “Cha mẹ, anh ấy đã lôi ra thì sẽ không lấy về đâu, cha mẹ cầm đi, cái này chứng tỏ anh ấy coi trọng con, sau này con không thể ở bên cạnh cha mẹ tận hiếu cũng không biết khi nào mới có thể về một lần. Mọi người cũng đừng tiết kiệm như vậy, nên ăn ngon một chút thì ăn ngon một chút, tiền bây giờ tiêu luôn bây giờ mới là tiền đáng giá, để sau này sẽ không còn đáng giá nữa. Mọi người nhớ cơ thể mới là tiền vốn của cách mạng, đặc biệt là Tiểu Bảo đang tuổi trưởng thành, dinh dưỡng cần phải theo kịp mới được, mọi người ăn ngon một chút thì cơ thể mới khỏe mạnh hơn, mới có sức làm việc, mới có thể kiếm được nhiều tiền hon, nghe con được không?”
Hai kiếp của Tô Tiếu Tiếu cũng chưa từng kết hôn nên không biết cần tốn bao nhiêu tiền cũng không biết nên đi qua quy trình thế nào, nhưng cô biết bây giờ sáu trăm đồng tiền là một khoản tiền cực lớn, điều này chứng tỏ Hàn Thành coi trọng biểu hiện của mình, nguyên chủ không có cơ hội hiếu thuận với cha mẹ đã đi mà cô một lòng chỉ muốn rời khỏi nông thôn, sau này cô sẽ nghĩ cách đối xử tốt với Hàn Thành và con của anh, nên chút tiền này cứ coi như cô hiếu thuận thay cho nguyên chủ một chút vậy.
Cha mẹ nhà họ Tô nhìn bóng lưng của con gái mà đỏ hoe mắt đặc biệt là Lý Ngọc Phụng, bà ấy che miệng nước mắt có sao cũng không ngừng rơi được “Ông nó, con gái chúng ta hiểu chuyện biết bao, đứa con gái ngoan một tay tôi chăm lớn, chúng ta chỉ có một đứa con gái như vậy, tôi không nỡ gả nó đi xa như thế, hu hu hu…”
Cha Tô vỗ lên vai mẹ Tô “Được rồi, con cháu tự có phúc của con trai, chúng ta cũng không thể giữ con bé lại cả đời được, đều là tại tôi không tốt, kén cá chọn canh khiến con bé bị người ta đàm tiếu lâu như vậy, hôn lễ làm phải có thể diện một chút để con bé lấy chồng một cái nở mày nở mặt, Hàn Thành này thiệt tình…”
Cha Tô lắc đầu, phần lớn vẫn là vui mừng.

Tô Tiếu Tiếu dẫn Hàn Thành đi tìm thư ký đại đội xin thư giới thiệu kết hôn trước.
Hàn Thành lập tức choáng váng, anh hoàn toàn quên mất chuyện đăng ký kết hôn của mình cần phải báo cáo kết hôn trước và đối tượng còn phải thông qua kiểm tra chính trị.
⬅ Trước Tiếp ➡