Hàn Thành cũng không giấu bọn họ mà nói thật “Bác trai bác gái, thật không dám giấu diếm gì, cháu là con mồ côi của liệt sĩ trong nhà đã không còn người lớn nữa, sau khi cha mẹ cháu hy sinh vì tổ quốc đã gửi gắm cháu cho gia đình của thầy giáo, thầy giáo đối với cháu ân trọng như núi, nhưng cô cũng có hai đứa con ruột nên không thích cháu cho lắm, cháu cũng không ở nhà bọn họ được bao lâu thì thi vào trường quân đội rồi rời đi, sau này thầy qua đời nên quan hệ cũng ít dần. Mẹ ruột của tụi nhỏ qua đời không bao lâu thì cháu nhận nhiệm vụ phải tòng quân lên chiến trường, bất đắc dĩ mới phải gửi gắm con cho cô.
Hiện tại hai đứa con của cháu còn đang được nuôi ở chỗ cô, cô cũng không tốt với con của cháu cho lắm, cháu muốn nhanh chóng đón con về nhà nuôi, bên bệnh viện quân đội rất bận trên tay cháu còn có không ít việc, càng sớm trở về thì càng tốt, đây cũng là lý do tại sao cháu vội như vậy.
Bà mai Từ từng nói với bọn họ bên nam rất vội nhưng cha mẹ nhà họ Tô không ngờ lại vội đến như vậy.
Đôi mày của Tô Vệ Dân nhíu chặt lại đến mức có thể kẹp chết một con ruồi “Cậu làm thế cũng gấp quá, chúng tôi chưa chuẩn bị gì hết.”
Tô Chấn Hoa đề nghị “Nếu không thì để Tiếu Tiếu đi theo cậu ấy qua bên đó chăm con vài tháng trước đã, hôn sự thì đợi qua năm rồi lại bàn sau? Lỡ như không hợp còn có thể hối hận, không phải sao?”
Hàn Thành nhướn mày, còn định hối hận nữa sao?
Lý Ngọc Phụng đánh con trai một cái, trừng mắt nhìn anh ta “Nghĩ cái gì đấy? Kêu em gái con đi theo người ta mà không có danh phận, vậy người ta sẽ nhìn em gái con thế nào hả? Coi em gái con thành người gì hả? Có người anh trai nào không đáng tin như con sao?”
Đừng nói là vài tháng, nếu không có danh phận thì mấy ngày cũng không được.
Tô Tiếu Tiếu vẫn luôn không tham gia vào nói “Cha mẹ, ngày mai đồng chí Hàn sẽ nói bà mai Từ đến đây cầu hôn.”
Ngược lại đều đều phải gả cho người ta, cả hai kiếp cộng lại cũng chỉ nhìn thấy một người thuận mắt như vậy, cô cũng không muốn đi xem mắt thêm nữa mà con người của Hàn Thành thật sự không tệ, cho cô bánh bao to, vừa rồi còn gắp thịt kho tàu cho cô, sau này chắc chắn cũng sẽ không tệ với cô.
Hàn Thành mang theo hộ khẩu vốn tới đây xem mắt lấy ra sáu trăm đồng tiền từ trong túi rồi đặt vào tay của Lý Ngọc Phụng “Đây là sinh lễ, chuyện hôn sự xin cha mẹ xem sao thì làm, buổi chiều cháu sẽ dẫn Tiếu Tiếu đi đăng ký kết hôn, lại kêu bà mai Từ đi qua các quy trình nên đi một lượt, sẽ không để Tiếu Tiếu phải chịu thiệt.”
Lý Ngọc Phụng nhìn sáu xập đại đoàn kết trong tay lập tức trợn trừng mắt há hốc mồm, thời buổi này sính lễ tám mươi tám cùng lắm là một trăm tám mươi tám đồng tiền đã là tốt lắm rồi, nhưng đây tận sáu trăm đồng lận? Đồng chí Hàn hài lòng về con gái nhà mình như vậy sao?
Cái gọi là không có sự so sánh thì không có tổn thương, cho dù người nhà họ Tô ở trong thành phố cũng thuộc loại có tố chất cực tốt, Hàn Thành lấy ra thành ý lớn nhất của mình, anh thật sự không muốn bỏ lỡ Tô Tiếu Tiếu để rồi cuối cùng lấy một người phụ nữ giống như Lưu Thủy Tiên về làm mẹ kế của con mình.
….
Đợi Hàn Thành vừa lấy hộ khẩu ra, cha mẹ nhà họ Tô mới biết lần này anh đi xem mắt chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Sáu xấp đại đoàn kết trên tay Lý Ngọc Phụng giống như viên tiên dược nóng phỏng tay, nhận không được mà không nhận cũng không được.