Nhưng khi đó, phụ thân lại là một tiểu tử quật cường, sau khi rung động chỉ bởi một ánh nhìn của mẫu thân tại lễ hội hoa đăng Thượng Nguyên. Ông liền nhớ mãi không quên, cứ thế mặt dày đến cầu hôn nhiều lần, cuối cùng cũng có thể rước được mẫu thân về nhà. Đương nhiên trong khoảng thời gian đó, hai người cũng không ít lần làm loại chuyện nửa đêm trèo tường.
Nhớ lại chuyện lúc còn trẻ, rồi lại nhìn nữ nhi ở trước mắt, nụ cười của Thôi thị càng thêm ngọt ngào, tay cầm bút lông sói nhẹ nhàng viết lên một lá thư tương tư.
Trích bài thơ Lên đài Hồng Ba Hàm Đan uống rượu xem luyện binh của Lý Bạch
Trích từ bài thơ cổ "Quốc Tang" của Khuất Nguyên mang ý nghĩa rằng: Tuy thân thể đã hy sinh nhưng tinh thần thì mãi mãi bất diệt; hồn phách kiên cường của người nơi chín suối vẫn là anh hùng giữa bầy quỷ.
Vào ngày thành Kim Lăng nồng nàn ý xuân nhất, Ninh Viễn Hầu dẫn binh trở về phủ.
Thôi thị dẫn theo Thiên Ngưng, huynh trưởng và tỷ tỷ ra cửa nghênh đón, nhìn cỗ xe của phu quân từ xa xa cuối đường đi tới mà mắt bà rớm lệ.
"A cha!"
"Phu quân!"
Ba tiếng gọi ngây thơ cùng với một giọng nói dịu dàng đồng thời vang lên.
Vân Hành Chiếu vừa thấy bốn mẹ con mình vẫn hằn nhưng nhớ, trong lòng không kiềm được kích động, vội vàng thúc ngựa chạy như bay đến rồi lập tức xuống ngựa, ôm lấy thê tử đã lâu không gặp của mình. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi Tây Quan team thuộc website truyensacfull.com.co. (Chấm co chứ không phải chấm com đâu nha) Nếu bạn có đọc bản này ở trang khác xong thì nhớ qua
"A Doanh, ta về rồi đây."
Thôi thị và trượng phu đã cách biệt gần một năm trời, giờ phút này được ôm lấy thân thể mình ngày đêm nhung nhớ, bà phải cố gắng lắm mới ngăn mình không khóc ra thành tiếng, kẻo lại mất thể diện trước mặt đám nhỏ.
"Về là tốt rồi, về là tốt rồi."
Bàn tay được chăm sóc tốt vỗ lên lưng ông, Thôi thị dịu dàng nói, bỗng phát hiện ánh mắt của mấy hài tử phía sau, mặt bà thoáng chốc đỏ lên, nghĩ tới việc đang đứng ở trước cửa nhà mình, bà liền vội vàng đẩy trượng phu ra, rồi tránh sang một bên để ông nhìn thấy ba đứa bé sau lưng mình.
Vân Thiên Ngưng nhỏ nhất, mái tóc của tiểu cô nương được quấn thành hai búi nhỏ hai bên, rồi được buộc lại bằng sợi dây màu đỏ và chiếc chuông vàng sáng loáng. Trên chiếc chuông ấy phản chiếu bộ xiêm y được làm bằng gấm đỏ hoa mai nàng đang mặc chỉnh tề trên người, trông vừa thanh nhã vừa hoạt bát. Lúc này Vân Thiên Ngưng đang ngoan ngoãn đứng ở bên trái, dáng vẻ mềm mại đáng yêu của nàng tựa như một quả cầu được làm bằng bông.
Đôi mắt của nàng cực kỳ xinh đẹp và linh động, lại còn long lanh như ẩn chứa muôn vàn sắc xuân. Đứng cách đó không xa, ánh mắt của chàng thiếu niên nào đó thoáng khựng lại, đôi mi dày như cánh quạ của hắn khẽ rung lên, rồi ngay sau đó lại nhanh chóng rũ xuống.