⬅ Trước Tiếp ➡
Bên ngoài vẫn náo nhiệt như thường, gã sai vặt bưng chậu bát đĩa đi qua đi lại trên lầu, tiếng cười huyên náo của các cô nương và tiếng tì bà triền miên hoà hợp. Trên lầu ba nơi không người ghé đến, từ trong phòng truyền ra tiếng thiếu niên khóc thút thít đứt quãng.
Nam nhân áp trên người cậu, kéo hai chân cậu co lên, nữ huyệt của thiếu niên lộ ra tường tận. Tang Chẩm có thể cảm nhận được hô hấp cực nóng của hắn phả vào nơi kia, vừa thẹn vừa sợ, bản thân lúc này như một cái cây trôi nổi trên sông, nóng lòng tìm được một nơi có thể cho mình cảm giác an toàn, hai chân nhanh chóng leo lên cổ Đoạn Cảnh.
Đoạn Cảnh hơi sửng sốt, không ngờ rằng nhóc con này to gan đến thế, cổ của mình chưa từng bị ai câu qua đâu, hôm nay hay lắm, dùng chân câu.
Tang Chẩm bị ánh mắt hắn nhìn chằm chằm mà hoa môi hơi co rúm lại, gậy thịt cũng ngẩng đầu, dưới thân như có một dòng nước nhỏ. Đoạn Cảnh sờ vào nơi trơn trượt kia, giả vờ nghiêm nghị:
“Sao lại tao như vậy hả?”
Tang Chẩm nghe thấy nam nhân nói mình tao, hít mũi, dùng sức co rút nơi kia, dường như làm vậy là có thể hút lại nước đã chảy ra, nhưng càng co càng khó chịu, thân dưới cũng mất sức. Đầu óc cậu không nghĩ được gì, chỉ muốn nam nhân mau chóng làm mình.
Đoạn Cảnh nhìn động tác ngu ngốc của cậu, cảm thấy tiểu quan này không được dạy dỗ tốt, không biết hầu hạ, Hợp Hoan lâu cũng chỉ có thế.
Dù nghĩ vậy, hắn vẫn rút ngón tay đang làm loạn kia ra, ngắt lấy eo Tang Chẩm thao vào.
Cái bụng thiếu niên mỏng manh, chỉ có tí thịt, dường như có thể nhìn được hình dáng đồ vật kia của nam nhân lồi ra, vô cùng tình sắc.
Đoạn Cảnh không phải là người biết thương hương tiếc ngọc, trước đây mẹ hắn an bài nha hoàn thông phòng, hắn không nặng du͙© vọиɠ, chỉ cảm thấy nữ nhân phiền phức. Bèn đón về một lão hoà thượng, nói muốn vì mẫu thân tụng kinh cầu phúc, lúc này mới coi như thôi.
Tang Chẩm bị hắn tiến vào vừa sâu vừa nhanh, toàn thân run cầm cập, thật ra là đau, nhưng cậu không dám kêu, sợ phu quân thấy mình không hợp cách. Không thể làm gì khác hơn là cắn chặt môi dưới ừ ừ a a đến khi âm thanh đều vỡ nát mới chịu kêu ra.
Đoạn Cảnh thấy cậu không thoải mái, vẻ quyết tâm kia mới tạm dừng một chút, khàn tiếng dặn dò: “Nếu trướng thì nói.”
Tang Chẩm banh eo, bụng dưới vẫn run cầm cập, lúc này một câu nói của Đoạn Cảnh cho cậu dũng khí để làm nũng, cậu ừ một tiếng, mới nghe ra âm thanh của mình có bao nhiêu mị hoặc.
Tay Đoạn Cảnh xoa bụng dưới của cậu, động tác dưới thân cũng ngừng lại, chờ cậu quen rồi mới tiếp tục, đôi gò mông của Tang Chẩm bị đυ.ng đến đung đưa, cứ lắc tới lắc lui trước mặt Đoạn Cảnh, hắn bèn cúi đầu liếʍ một miếng.
Chăn ở trên giường đã biến mất từ lâu, phát quan* của Đoạn Cảnh cũng rơi mất, vùi đầu trước ngực Tang Chẩm, hút đầṳ ѵú sưng lên như quả anh đào, chân Tang Chẩm quấn bên hông nam nhân, ngay cả tiếng rêи ɾỉ cũng bị đυ.ng cho vỡ vụn ra, thịt nha** giống như bị hỏng rồi, từng chút từng chút phun nước
*cái mũ trên tóc nam nhân thời xưa**chym Đến cuối cùng Tang Chẩm chẳng còn chút sức nào, cứ chảy nước không ngừng, cảm thấy mình sắp chết rồi, thất kinh ôm lấy cổ Đoạn Cảnh nói phu quân ơi mau cứu ta.
Đoạn Cảnh nghe thấy một tiếng phu quân thì triệt để hoá sói, làm đến Tang Chẩm hôn mê bất tỉnh, mới chịu buông tha.
Đến tận buổi chiều hôm sau, Tang Chẩm mới tỉnh lại.
Cậu chống đỡ cơ thể ngồi dậy, trên người cứ như bị xe ngựa cán qua, muốn xuống đất, nhưng cẳng chân bủn rủn.
Thanh ca nhi đẩy cửa tiếng vào thấy Tang Chẩm muốn xuống giường, vội vàng đẩy cậu trở lại rồi đắp chăn lên.
“Ôi tiểu tổ tông của ta, ngươi mau nghỉ ngơi đi.” Thanh ca nhi híp mắt cười đưa cho cậu một bát cháo hoa*: “Húp cháo đi, vừa làm chuyện kia không thể ăn thứ khác, nếu không ngươi sẽ lãnh đủ.”
*cháo hoa: chỉ có cháo không có đồ ăn kèm, hạt gạo không nấu nhừ mà mới độ nở ra như bông hoa, túm lại là cháo trắng.
“Ai da, cái vị đè ngươi kia thật là mạnh mẽ. Hôm qua cô cô kêu ta tắm cho ngươi, mấy dấu vết trên người ngươi, chậc chậc chậc.” Thanh ca nhi ôm tay nhìn cậu ăn, không nhịn được bát quái.
Thanh ca nhi quên lấy muỗng cho cậu, Tang Chẩm dùng miệng nhỏ húp cháo, nghe y nói như thế Tang Chẩm liền nhớ lại buổi trưa hoang đường hôm qua, đỏ mặt.
Thanh ca nhi nhìn dáng vẻ hoài xuân của cậu, cốc lên đầu một cái: “Người nọ là ai?”
Tang Chẩm lắc lắc đầu.
Cậu không có hỏi nha.
Thanh ca nhi trợn to hai mắt, ra tay thêm một lần gõ cậu đau điếng: “Ui da.”
“Ngươi ngốc hay sao.” Thanh ca nhi mắng: “Ngươi cũng không nói hắn biết tên của ngươi đúng không?”
Tang Chẩm nhớ lại, hình như chưa từng nói.
Cậu cúi đầu nghe Thanh ca nhi quở trách, sắp cắm đầu vào bát.
Thanh ca nhi mắng xong giận đùng đùng bỏ ra ngoài, Tang Chẩm bị mắng thì buồn một chốc, sau đó lại ôm bát cười ngọt ngào.
Không quan trọng, phu quân nhất định sẽ đến tìm ta.
Cậu toàn tâm toàn ý chờ đợi, ban ngày thì đến tiểu viện phía nam nhờ các tỷ tỷ dạy nữ công, còn bị các cô trêu chọc tiểu Chẩm nhà chúng ta có người trong lòng rồi. Tang Chẩm bị ghẹo mặt đỏ bừng, cậu cũng không giải thích, cậu muốn làm túi tiền cho phu quân.
Nhưng mấy ngày trôi qua, Tang Chẩm cũng không đợi được phu quân, cậu chuồn đến nhã gian trên lầu nhìn lén, không gặp được hắn còn bị cô cô bắt được mắng cho một trận.
Lòng cậu ngày càng buồn, khuôn mặt nhỏ cũng gầy đi trông thấy, ngồi trong tiểu viện vừa giặt quần áo vừa ngẩn người, ngón tay ngâm đến trắng bệch cũng quên lấy ra.
Sao phu quân còn chưa đến đón mình về nhà, cậu tủi thân nghĩ.
⬅ Trước Tiếp ➡