Đoạn Cảnh buồn cười xoay người, dùng ngón tay đè đầu nhỏ của Tang Chẩm lại, nghiêm nghị hỏi:
“Ngươi có biết phu quân có nghĩa gì không?”
Người từ Hợp Hoan lâu bước ra, bây giờ đi theo con đường như vậy à?
Tang Chẩm bị ép ngửa đầu ra sau, cứng đầu cứng cổ nói: “Đương nhiên ta biết.”
“Ta làm vợ ngươi, có thể nấu cơm cho ngươi, có thể sưởi ấm chăn cho ngươi còn có thể…cho ngươi…” Cậu có chút thẹn thùng, âm thanh thỏ thẻ.
“Ta, ta còn có thể sinh con cho ngươi đó…”
Đoạn Cảnh: “…”
Nhũ mẫu dạy ngươi như thế ư?
Đoạn Cảnh nhắm mắt, nhẹ nhàng hất tay của cậu ra, đi xuống lầu.
Phía sau lại truyền đến tiếng nghẹn ngào nho nhỏ, nghe đến khiến lòng người ta cũng hoảng loạn.
Hắn thở dài, nhìn thoáng về phía sau, chỉ thấy Tang Chẩm ngồi dưới đất, cúi đầu nhìn sọt đào, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, thấy Đoạn Cảnh nhìn mình, cậu cuống quít quay mặt sang chỗ khác.
Tang Chẩm chống tay đứng lên, muốn ôm sọt đào tới nhã gian, nhưng dọc đường đi ngốc nghếch không dừng lại nghỉ ngơi, tay có hơi mỏi. Cậu cắn răng nâng sọt lên, vừa định đi tiếp, đột nhiên l*иg ngực trống không.
Người kia quay trở lại, lấy sọt đào để qua một bên, sau đó đi tới trước mặt cậu.
Tang Chẩm nhìn chằm chằm Đoạn Cảnh, trên mặt còn vệt nước mắt chưa khô.
Đoạn Cảnh dùng ngón tay lau nước mắt cho cậu, thờ ơ nói: “Đi thôi, xem bản lĩnh của ngươi ra sao?”
Nghe thấy Đoạn Cảnh đồng ý, Tang Chẩm vừa mừng vừa sợ, cong cong ánh mắt cười ra tiếng, lôi kéo hắn chạy đến sân phía đông.
Đoạn Cảnh tùy ý cậu lôi đi một chốc, nhóc này lại tự nhiên dừng lại.
Lúc này Tang Chẩm mới ý thức là, chỗ của mình, chỉ là một gian nhà nhỏ được dựng kế bên phòng của các ca kỹ, giường nhỏ như vậy, sao đủ cho hai người nằm đây?
Đoạn Cảnh thấy cậu méo miệng khó xử thì hỏi làm sao vậy?
Tang Chẩm có chút ngượng ngùng, ngẩng đầu nhìn Đoạn Cảnh một cái, lại thật nhanh rũ mắt xuống, càng nói càng nhỏ.
“Phòng, phòng ta nhỏ quá.”
Đoạn Cảnh thấy đứa nhỏ này thú vị ghê, hắn vỗ vỗ vai Tang Chẩm, dẫn cậu quay lại lầu ba, là nơi có mấy gian phòng tốt dành cho quan chức thương nhân.
Vài thuộc hạ của Đoạn Cảnh đứng trước gian phòng dành cho hắn, phòng này là để cho Đoạn Cảnh uống say rồi chợp mắt nghỉ trưa. Ai ngờ Thị lang lại dẫn người về.
Bọn thuộc hạ hai mặt nhìn nhau, ánh mắt không nhịn được liếc về phía sau Thị lang đại nhân, thân hình không cao, chắc còn là thiếu niên.
Không ngờ Đoạn đại nhân thanh tâm quả dục cũng có ngày không qua được ải mỹ nhân ha.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, vừa quay đầu đã đối diện với khuôn mặt cười như không cười của Đoạn Cảnh, vội vàng cúi đầu không dám nhìn.
“Các ngươi rảnh rỗi vậy, không bằng trở về 溜溜我的永德*.” Đoạn Cảnh nhẹ nhàng ném lại một câu, kéo Tang Chẩm vào phòng. Mấy thuộc hạ không thể làm gì khác hơn là lĩnh mệnh, rũ mày rời đi.
Tính tình Đoạn đại nhân thay đổi không ngừng, thật không hổ là tiếu diện hổ**.
*Thề tra mãi không hiểu đoạn này ≡(▔﹏▔)≡
**Nham hiểm, khẩu Phật tâm xà : ))
Là loại mà cười rộ lên khiến người ta sợ hãi.
Hai người vào phòng, Tang Chẩm vội vàng đóng cửa, chỉ huy: “Ngươi, ngươi cởϊ qυầи áo đi.”
Đoạn Cảnh nhìn cậu giả vờ giả vịt, cảm thấy tiểu quan này có kinh nghiệm. Liền có mấy phần tâm tư muốn đùa giỡn, đơn giản tự mình nằm ở trên giường bất động.
Tang Chẩm thấy người này vậy mà lại nằm xuống ngủ, kinh ngạc nhếch miệng, không biết làm sao cho phải, lẽ nào hắn chỉ có vẻ ngoài, thật ra là tên ngốc?
Cậu vội vàng đến bên giường nói: “Ngươi không được ngủ đâu.”
Đoạn Cảnh liếc nhìn Tang Chẩm, chậm rãi nói: “Ngươi muốn làm gì, liền làm nhanh lên đi.”
Tang Chẩm sợ hắn ngủ, vì vậy ba bảy hai mốt cởi y phục của chính mình, chỉ mang vớ trắng, quỳ bên giường, nhấc một chân qua người hắn, ngồi trên đùi hắn.
Đoạn Cảnh thấy hai đám thịt mềm ịn trên chân mình, còn không an phận nhích tới nhích lui, cảm giác bụng dưới nóng lên. Hắn mở mắt ra, đối mặt với Tang Chẩm tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ.
Đứa nhỏ nằm úp sấp ở trên người hắn, cởϊ qυầи áo của hắn, cởi gần hết chỉ còn mỗi áσ ɭóŧ. Tang Chẩm nhúc nhích cái mông, tiến lên phía trước kêu hắn nhấc cánh tay.
Đôi ngực nhỏ của thiếu niên như con thỏ trắng, đung đưa trước mắt hắn, đầṳ ѵú phấn nộn dường như kề sát trên mặt.
Đoạn Cảnh nghĩ câu dẫn rõ ràng như vậy, là muốn mình đè y sao. Trong lòng cười nhạo một tiếng, thân thể cũng rất thành thực mà cứng rồi.
Lúc Tang Chẩm cởi đến quần, mãi cũng không cởi được thắt lưng ngọc của Đoạn Cảnh, suy nghĩ cả nửa ngày, trán cũng toát mồ hôi hột.
Trên thực tế, Đoạn Cảnh cũng không dễ chịu, đôi tay mềm mại kia cứ vuốt qua vuốt lại trên bụng hắn, phản ứng dưới thân ngày càng rõ ràng, hắn cảm thấy nếu mình nhịn nữa sẽ thành thánh nhân.
Vì thế hắn tháo mắc cài, tự cởi thắt lưng.
Tang Chẩm cũng thuận lợi cởi được quần của hắn, vui vẻ nói với hắn: “Cám ơn ngươi nha.”
Đoạn Cảnh dối trá nói: “Không cần khách khí.”
(Trời mẹ toi ơi = )) lên giường mà nói cái gì vậy?)
Đợi đến khi Tang Chẩm cởi sạch Đoạn Cảnh không còn một mống, cậu mới có thời gian nghiêm túc nhìn rõ phu quân tương lai.
Trên người hắn cứng cứng, còn có mấy vết sẹo do đao chém, từng khối cơ bụng vô cùng rõ ràng, nhìn qua rất có vị nam nhân.
Tang Chẩm nhìn vào mắt hắn, phát hiện con ngươi thâm thúy của nam nhân cũng đang nhìn mình, mặt mũi đỏ bừng.
Phu quân của cậu thật, thật là tuấn tú quá.
Tang Chẩm nghĩ cởi cũng tương đối rồi, ngại quá đi, mình cũng bị hắn nhìn thấy hết. Nghĩ đi nghĩ lại, cả người cũng ửng đỏ.
Đoạn Cảnh nhìn thiếu niên đỏ như con tôm trên người mình, nhướng mày hỏi.
“Sững sờ làm gì.”
Tang Chẩm bị Đoạn Cảnh nhìn như thế, thân thể cũng mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã lên người hắn, giữa thân mình đã dinh dính nhơm nhớp. Cúi đầu nhìn xuống, nơi to dài đang bộc phát kia để ở ngay nữ huyệt của mình, còn có thể cảm nhận được mạch máu đang nảy lên.
Tang Chẩm không làm thì thôi đã làm thì làm cho tới, nhưng mới nuốt vào phần đầu, thắt lưng đã mềm nhũn, chân cũng bắt đầu run, vô lực ngồi xuống thêm một chút, cậu chưa khai bao, nơi kia trời sinh lại nhỏ hẹp, nhất thời đau đến rêи ɾỉ lên tiếng, vành mắt đỏ lên, gần như muốn khóc.
Đoạn Cảnh lạnh mắt nhìn hai vυ" tiểu quan lay động cùng biểu tình ý loạn tình mê, nam căn càng phồng càng lớn, kẹt ở bên trong Tang Chẩm, chính mình cũng bất động, chờ Tang Chẩm mang theo tiếng khóc nức nở cầu hắn.
“Đại nhân… Đại nhân, ta không ăn được…”
Đôi mắt mông lung của Tang Chẩm ngậm nước mắt, run chân cố chống đỡ, ưỡn ngực nhỏ, đau đến khóc huhu.
Thực sự là phiền phức. Đoạn Cảnh rốt cục không nhịn được, vươn mình áp con mèo nhỏ phiền phức này dưới thân.