Đợi khoảng chừng hai mươi phút, có một nhân viên công tác đi đến dẫn Hồ An Tuyết lên lầu, các cô dừng trước cửa một phòng ở lầu ba, nhân viên công tác không lập tức mang cô đi vào, mà là lấy ra một miếng vải điều màu đen, "Tiểu thư Ảnh Hoan hi vọng ngài sẽ bịt mắt trong suốt quá trình, ngài có thể tiếp nhận sao?"
Chắc vì Hàng Ảnh sợ khách hàng là người quen, cho nên mới để cho cô bịt kín mắt, để tránh cho cả hai xấu hổ. Như vậy cũng tốt, Hồ An Tuyết gật gật đầu.
Sau khi bịt mắt lại, cửa mở ra, nhân viên công tác dắt Hồ An Tuyết, dẫn cô đi qua ngưỡng cửa, tiếp theo, Hồ An Tuyết có thể cảm giác được nhân viên công tác đi ra ngoài, cửa lần nữa bị đóng lại.
Tơ lụa trước mắt rất dày, ánh sáng không thể nào xuyên qua được, Hồ An Tuyết không nhìn thấy được gì hết, ở không gian xa lạ, cô cảm thấy vô cùng bất an.
Cô giơ hai tay lên thử để trước mặt một chút, một giây sau, hai tay của cô lập tức bị một đôi tay ấm áp mềm mại khác nắm lấy.
Mặc dù cô nhìn không thấy, nhưng cô cảm giác người này không sai được hẳn là Hàng Ảnh, bởi vì móng tay trái Hàng Ảnh làm móng tay, có chút dài, tay phải thì trơn bóng không tì vết, hơn nữa cô dường như ngửi được mùi thơm trên người Hàng Ảnh.
Người nọ không nói gì, vẫn dắt Hồ An Tuyết đi về phía trước, bước đi rất chậm, Hồ An Tuyết đi theo không tốn chút sức nào.
“Được rồi, dừng lại đi.”
Đầu Hồ An Tuyết bỗng nhiên nổ oành một tiếng, giọng nói này, cô xác định chính là Hàng Ảnh.
Tim cô bỗng nhiên đập nhanh hơn, trong lúc nhất thời quên dừng bước.
“Bụp.”
Mũi chân của cô đá trúng thứ gì đó, cơ thể ngã về phía trước một chút, đôi tay kia lập tức đỡ lấy cô.
“Cẩn thận một chút, trước mặt là giường ngủ, em xoay người là có thể ngồi xuống.”
Dứt lời, đôi tay kia buông cô ra.
Hồ An Tuyết nghe lời làm theo.
Ánh mắt không nhìn thấy, thính giác cùng các giác quan khác so với bình thường càng nhạy bén hơn chút ít, Hồ An Tuyết có thể cảm giác được hô hấp của người nọ, rất vững vàng, dường như cách mặt của cô càng ngày càng gần, khoảng không trước mặt vì vậy mà ấm áp nóng bỏng.
Thật khẩn trương, cô đã hết sức cố gắng thả lỏng, nhưng vẫn cảm thấy một giây sau cả người mình sẽ run rẩy.
Trong khoảnh khắc hơi thở ấm áp phun lên mặt, Hồ An Tuyết còn chưa kịp run rẩy, môi đã bị hôn.
Đây là nụ hôn đầu tiên của cô, cho nên cô vô cùng mẫn cảm cùng hưng phấn, toàn thân cô đều vì vậy mà nổ tung như pháo hoa.
Môi phụ nữ mềm mại hơn so với tưởng tượng, cảm giác ướt át mà nhẵn nhụi. Hàng Ảnh một bên hôn cô, một bên đè lên cơ thể cô, chậm rãi đẩy cô ngã xuống giường.
Hồ An Tuyết cảm giác cơ thể tựa hồ đã không phải của mình, không nghe sai khiến chút nào, chỉ có trái tim và lá phổi còn đang kiên cường làm việc, những bộ phận khác hoàn toàn mặc cho Hàng Ảnh điều khiển.
Đầu tiên, môi Hàng Ảnh nhẹ nhàng cọ xát đôi môi của cô, từ môi đến khóe môi, tiện đà ngậm lấy môi dưới của cô mút vào trong miệng, Hồ An Tuyết không biết hình dung cảm giác ngay lúc này như thế nào, chắc có lẽ chính là ướt át hồng nhuận, mềm mại.
Tiếp theo, Hồ An Tuyết cảm giác được một thứ còn nóng hơn cả môi, là đầu lưỡi của Hàng Ảnh.
Hàng Ảnh quen thuộc cạy mở miệng cô, chậm rãi dây dưa với đầu lưỡi của cô.
Hồ An Tuyết không muốn phát ra âm thanh, cảm thấy rất thẹn thùng, nhưng cái này vốn dĩ không phải tại cô, cô khống chế chính mình không được.
Sau khi đầu lưỡi Hàng Ảnh thò vào trong, nụ hôn này rất nhanh lập tức trở nên kịch liệt, Hồ An Tuyết không có kinh nghiệm dĩ nhiên chống cự không được.
Môi lưỡi của hai người gắt gao quấn lấy nhau, Hồ An Tuyết dần dần cảm thấy hô hấp có chút không thoải mái, tuy nhiên mỗi lần khi cô sắp chịu không nổi, Hàng Ảnh sẽ thả lỏng một ít, để cho cô có thể được thở dốc.