Hàng Ảnh thật sự là gái điếm sao?
Kỹ nữ chỉ bán thân cho phụ nữ, vậy sau này cô phải ở chung với Hàng Ảnh như thế nào đây?
Cô không nhịn được nghĩ đến hình ảnh Hàng Ảnh dây dưa cùng một chỗ với người con gái khác, trong đầu có ngàn vạn cảm xúc lướt qua, cảm xúc chua xót trong nháy mắt chiếm cứ toàn bộ cơ thể, cô bỗng nhiên có loại xúc động.
Cô mở hộp thoại WeChat của Tôn Tuyền, nhắn Làm sao có thể trở thành thành viên của khách sạn Đừng Ngại Ngùng?
Dựa theo chỉ dẫn của Tôn Tuyền, Hồ An Tuyết điền rất nhiều bảng biểu, còn làm kiểm tra sức khỏe rất toàn diện, vài ngày sau, cô lại đi tới khách sạn Đừng Ngại Ngùng, lần này cô nhận đơn đặt hàng.
Tôn Tuyền ngồi ở đối diện cô, một bên lướt máy tính bảng, một bên dùng ánh mắt liếc Hồ An Tuyết "Vẫn là tới đây nhỉ? Tớ biết ngay cậu nhịn không nổi mà. Đừng khẩn trương, đừng thẹn thùng, các chị gái ở đây đều rất dịu dàng."
"Đúng rồi, chắc là cậu thích chị gái nhỉ? Cậu muốn công hay là thụ vậy?"
Tôn Tuyền mang vẻ mặt tươi cười xấu xa nhìn về phía Hồ An Tuyết.
Hồ An Tuyết vốn định nói, không phải như Tôn Tuyền nghĩ đâu, nhưng nghĩ lại, Tôn Tuyền nói cũng không sai, cô chính là tới tìm phụ nữ, chẳng qua cô muốn tìm chỉ có một mình Hàng Ảnh mà thôi.
Trang đầu của máy tính bảng là hộp tìm kiếm và lựa chọn chính xác, phía dưới trực tiếp là danh bạ sắp xếp theo độ nổi tiếng và tên của các cô gái.
Hồ An Tuyết chọn lựa chính xác, trang web bỗng nhiên bắn ra rất nhiều nhãn. Hồ An Tuyết suy tư một chút, dựa theo dáng vẻ Hàng Ảnh trong ấn tượng của cô mà nhấn vào từng nhãn.
Niên thượng, ngự tỷ, âu phục, quyến rũ, dịu dàng, cô đã nhấn rất nhiều nhãn rồi, mà cô gái có điều kiện phù hợp vẫn rất nhiều, Hồ An Tuyết lướt rất lâu cũng không lướt đến người mà cô muốn tìm.
Cô thử mở hộp tìm kiếm, trực tiếp nhập vào Hàng Ảnh, trang web hiển thị Cô gái bạn tìm kiếm không tồn tại.
Ngay sau đó, cô lại tìm kiếm chữ "Hàng", lần này xuất hiện mấy cái danh thiếp, nhưng trong đó không có Hàng Ảnh, cô lại thử tìm kiếm một chữ "Ảnh", lần này xuất hiện, trang đầu tiên chính là ảnh chụp của Hàng Ảnh, tên phía dưới không phải tên thật của chị, mà là tên giả của chị trong khách sạn Ảnh Hoan.
Cõi lòng Hồ An Tuyết trong nhất thời ngổn ngang đủ mọi loại cảm xúc, bây giờ chứng cớ bày ở chỗ này, thân phận gái điếm của Hàng Ảnh đã được xác nhận trăm phần trăm.
Nói thật, chuyện này có chút phá vỡ ấn tượng của cô đối với Hàng Ảnh, nhưng tuyệt không có chán ghét và khinh bỉ.
Đối với việc này, cảm xúc trong lòng của cô càng nhiều là tiếc hận, lấy gia thế cùng điều kiện của bản thân Hàng Ảnh, kỳ thật hoàn toàn có thể có phát triển tốt hơn.
Sau khi cất giấu tiếc hận, còn có một chút kích động mà Hồ An Tuyết không muốn thừa nhận. Nếu chuyện này đã trở thành sự thật, vậy mình có thể chọn chị sao? Có thể... làm loại chuyện này với cô sao?
Hồ An Tuyết có chút do dự.
Nhưng du͙c vọng cuối cùng lớn hơn lý trí, Hồ An Tuyết nhấn vào trang web của Hàng Ảnh, bên trong có một đoạn giới thiệu lớn về chị, phần lớn là miêu tả tính cách và sở thích.
Phía trên còn kèm theo mấy tấm ảnh của chị, có nửa người, có toàn thân, ảnh chụp rất văn nghệ, ăn mặc cũng rất bình thường, toàn bộ trang web cũng không có chút tin tức khiếm nhã nào, nếu như không phải người biết chuyện, sẽ chỉ cho rằng đây là lời giới thiệu nhân vật bình thường.
Sau khi xem kỹ, Hồ An Tuyết click vào xác nhận lựa chọn, trên trang lúc này mới xuất hiện một ít thông tin có màu sắc, tỷ như lúc trước có từng có kinh nghiệm tình du͙c hay không, có cần khẩu giao hay không, cần đồ dùng tình thú gì, muốn làm công hay thụ, muốn tư thế gì...
Hồ An Tuyết nhấn không vào chỗ đã có kinh nghiệm tình du͙c hay chưa, còn lại đều không chọn, cô chỉ cần có người phụ nữ Hàng Ảnh này là đủ rồi.