⬅ Trước Tiếp ➡
Bốn người trong ký túc xá của Sở Phóng có các chuyên ngành khác nhau, thời khóa biểu khác nhau, vì vậy đương nhiên thời gian thức dậy và đến lớp cũng khác nhau.
Dĩ nhiên, ngoại trừ Khương Hạo Dịch.
Bởi vì cái tên ngốc đó không chịu đi học.
Sở Phóng biết ngày hôm sau sẽ không có tiết học, vì vậy anh đã cố ý tắt đồng hồ báo thức. Đến khi anh thức dậy, ký túc xá vẫn còn tối om.
Sở Phóng híp mắt liếc nhìn thời gian trên điện thoại, đã hơn mười giờ.
Chuyện đầu tiên Sở Phóng làm sau khi thức dậy chính là trực tiếp kéo tấm rèm cửa sổ thật dày kia ra, ánh mặt trời chói chang lập tức tràn ngập căn phòng, Sở Phóng cũng hơi nheo mắt lại vì ánh nắng liên tục chiếu vào.
Sở Phóng vốn tưởng rằng trong ký túc xá không có ai, cho nên anh định trực tiếp đến phòng vệ sinh để rửa mặt, tuy nhiên ngay khi anh đi tới cửa phòng vệ sinh và đẩy cửa, thì lại phát hiện không thể đẩy ra, hình như cánh cửa đã bị ai đó khóa trong.
Sau khi suy nghĩ một lát, Sở Phóng đã biết người bên trong là ai, ngoại trừ cái tên ngốc Khương Hạo Dịch ra, sẽ không có ứng cử viên thứ hai.
Tối hôm qua trước khi đi ngủ, Sở Phóng còn nghe thấy hai người bạn cùng phòng khác than phiền, hôm nay bọn họ sắp xếp tiết học cả ngày, vô cùng mệt mỏi.
Sở Phóng gõ cửa, nhưng người bên trong lại không trả lời.
Sở Phóng cau mày, trực tiếp kêu lên một tiếng, "Khương Hạo Dịch, cậu có ở bên trong không?"
Vẫn không có tiếng trả lời, nhưng bên trong cánh cửa lại truyền ra những tiếng vang kỳ quái, "Ưm ... Ưm a ..."
Cách âm của ký túc xá của bọn họ rất kém, mỗi khi giọng nói trong phòng ngủ bên cạnh lớn hơn một chút, thì Sở Phóng cũng có thể mơ hồ nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện cách một bức tường.
Hiện tại Sở Phóng không biết tên ngốc kia đang làm gì ở trong phòng vệ sinh, hơn nữa Khương Hạo Dịch cũng không có ý định đè nén thanh âm của mình, từng tiếng rêи ɾỉ trực tiếp truyền vào tai Sở Phóng.
" Mẹ kiếp, cậu đang làm gì ở bên trong?" Sở Phóng không nhịn được mà nện xuống cánh cửa một cái, âm thanh càng ngày càng lớn, cho dù lúc đầu Sở Phóng không nghĩ tới phương diện kia, nhưng bây giờ đối phương lại không hề đè nén âm thanh rêи ɾỉ của mình, điều này khiến cho Sở Phóng không thể không nghĩ nhiều.
Lẽ nào cái tên ngốc Khương Hạo Dịch kia đang thủ da^ʍ ở bên trong?
"Ưm a ... Ưm? Cậu, cậu quan tâm đến tôi làm gì?" Đúng như dự đoán, từ giọng nói đó, Sở Phóng có thể biết được người đó chính là tên ngốc Khương Hạo Dịch.
Giọng điệu khàn khàn mang theo một chút cảm giác lười biếng, nhưng nghe có vẻ rất gợi cảm.
Sở Phóng thầm mắng một câu, sắc mặt của anh nhất thời trở nên u ám, sau đó anh lại nện xuống cánh cửa một lần nữa, "Cậu nhanh lên một chút."
"Ưm ... Làm sao mà nhanh được?" Giọng điệu của Khương Hạo Dịch vẫn phách lối cao ngạo như cũ, thanh âm cuối cùng còn mang theo một tiếng cười nhàn nhạt, giống như là đang tán tỉnh.
Tên nhóc ngốc nghếch.
Sở Phóng mắng thầm một câu.
Dường như Khương Hạo Dịch đã nghe thấy lời mắng của Sở Phóng, cậu bật cười một cách khó hiểu: " Chờ đã."
? ? ?
Sở Phóng còn chưa kịp nhận ra Khương Hạo Dịch bảo anh chờ để làm gì, thì anh liền nghe thấy một tiếng "cạch" vang dội.
Đó là tiếng khóa cửa được mở ra từ bên trong.
Sở Phóng thấp giọng lẩm bẩm một câu, "Làm cái gì thế." Anh do dự một lát, sau đó trực tiếp mở cửa bước vào.
Phòng tắm trong ký túc xá của bọn họ được bố trí theo kiểu phân chia bên ướt và bên khô, cho nên nơi tắm rửa được một tầng kính mờ ngăn lại, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người ở bên trong.
Sở Phóng đứng trước bồn rửa tay, cúi đầu rửa mặt, tuy nhiên tiếng nước chảy lại không thể ngăn được tiếng thở dốc và những tiếng rêи ɾỉ không ngừng của Khương Hạo Dịch.
Sở Phóng nghĩ rằng ít nhất Khương Hạo Dịch sẽ có một chút liêm sỉ.
Sở Phóng vỗ nước lạnh vào mặt, đánh thức đại não hỗn loạn sau khi thức dậy của mình, sau đó Sở Phóng vừa lau sạch giọt nước trên mặt, vừa hét to với Khương Hạo Dịch, "Mẹ kiếp, cậu có thể nhỏ giọng một chút hay không."
Sở Phóng nghĩ rằng có lẽ Khương Hạo Dịch sẽ không mở cửa để anh vào cho đến khi cậu xong việc, sau đó anh sẽ trực tiếp bước vào phòng tắm.
Mẹ kiếp, nhưng ai có thể ngờ rằng, sau khi đứng bên cạnh người khác, cái tên ngốc Khương Hạo Dịch này lại càng rêи ɾỉ hưng phấn hơn.
Có lẽ Sở Phóng sẽ có thể nghe rõ hơn nếu không có cánh cửa và vách tường ngăn cách, nhưng anh cũng lười nghĩ đến nguyên nhân nhỏ bé này, bây giờ anh chỉ muốn khiến cho cái tên ngốc Khương Hạo Dịch này nhanh chóng ngậm miệng lại.
"Hửm?" Khương Hạo Dịch kinh ngạc nhướng mày, sau đó cậu dùng giọng điệu lười biếng nói ra những lời làm cho người khác bực mình, "Tôi không muốn."
Sở Phóng nhìn chằm chằm vào bản thân ở trong gương với vẻ mặt vô cảm, anh chỉ muốn nhanh chóng rửa mặt sạch sẽ rồi rời khỏi cái nơi chết tiệt này, anh không muốn tiếp tục ở trong ký túc xá này nữa.
Nhưng Khương Hạo Dịch lại không muốn để anh đi, sau khi im lặng một lúc lâu, cậu lại bắt đầu làm ra những chuyện gian ác.
⬅ Trước Tiếp ➡