⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Phóng cảm thấy mình bị một bữa cơm mua chuộc là một chuyện rất thiệt thòi, anh nên nhân cơ hội kiếm thêm một số lợi ích từ tên ngốc Khương Hạo Dịch kia.
Nhưng cuối cùng Sở Phóng vẫn bị ngăn cản bởi một chút ý thức đạo đức còn sót lại của mình.
Sau khi biết bí mật của bạn cùng phòng, Sở Phóng cảm thấy cuộc sống của mình cũng không có quá nhiều thay đổi.
Có thể nói, sự thay đổi lớn nhất có lẽ là bản thân Khương Hạo Dịch.
Cái tên ngốc kia không bao giờ biết liêm sỉ, trước đây mỗi lần tắm xong đều quên mang theo quần áo, sau đó cậu sẽ trực tiếp đi ra khỏi phòng tắm với dáng vẻ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, tùy ý khoe khoang thân hình đáng kiêu hãnh của mình.
Nhưng trong ký túc xá của Sở Phóng chỉ có ba tên ngốc thẳng nam không hiểu phong tình, bọn họ chỉ biết hô to rằng, mẹ kiếp Khương Hạo Dịch lại đang giả vờ ngây thơ.
Nhưng bây giờ cảnh tượng Khương Hạo Dịch dắt chim đi dạo đã hoàn toàn biến mất trong ký túc xá của bọn họ.
Một ngày nọ, sau khi Khương Hạo Dịch tắm xong, cậu liền ở trong phòng tắm và không trực tiếp ra ngoài, sau đó gọi Sở Phóng bằng một giọng điệu kỳ quái, bảo anh mang vào cho cậu một bộ áo ngủ.
Sở Phóng cảm thấy, có một số việc vẫn đang thay đổi một cách vô tri vô giác.
Khương Hạo Dịch đã từng có rất nhiều hoạt động phong phú trong khi rảnh rỗi, chẳng hạn như chơi bóng, nhảy disco, cua gái.
Dĩ nhiên, trọng tâm vẫn là vấn đề cuối cùng.
Trong vòng một tuần, số lần Sở Phóng nhìn thấy Khương Hạo Dịch ở ký túc xá là có thể đếm được trên đầu ngón tay. Lúc anh đến ký túc xá tìm Khương Hạo Dịch, khả năng gặp được cậu còn không cao bằng việc ngồi xổm trước cửa khách sạn.
Nhưng bây giờ hình như Khương Hạo Dịch đã tu thân dưỡng tính, cả ngày đều ở trong ký túc xá, ngay cả một trạch nam như Sở Phóng cũng không thể nhìn nổi.
Nguyên nhân chủ yếu nhất chính là ...
"Mẹ kiếp, Khương Hạo Dịch, cậu có thể đừng nhìn chằm chằm vào tôi như vậy được không." Sở Phóng cảm thấy mình bị Khương Hạo Dịch nhìn đến mức sống lưng trở nên lạnh buốt.
"Hả?" Khương Hạo Dịch thu hồi tầm mắt, bắt chéo hai chân, lộ ra dáng vẻ giống như côn đồ, "Quan tâm bạn cùng phòng cũng không được à. Hơn nữa, làm sao cậu biết tôi đang nhìn cậu?”
Sở Phóng nhìn màn hình máy tính màu đen được anh điều chỉnh, anh có thể trực tiếp nhìn rõ bóng người phản chiếu của Khương Hạo Dịch. Sở Phóng nhếch mép và cười lạnh một tiếng, "Tại sao tôi không nhìn thấy cậu quan tâm đến Trần Thần?"
Trần Thần đột ngột bị Cue một cách khó hiểu, trên màn hình là giao diện trò chơi loè loẹt, hắn vừa gõ bàn phím, vừa duỗi cổ và hét lên, "Gọi tôi làm cái gì?"
"Đệch, đừng đừng đừng đánh tôi a! Mẹ kiếp, sao không có ai tới tiếp viện cho tôi? !"
"Không có gì, cậu cứ chơi game của mình đi." Sở Phóng ghét bỏ nói.
"Đừng có suốt ngày trưng ra vẻ mặt thối tha đó, có chuyện gì không vui sao, nói cho anh trai nghe đi." Hình như Khương Hạo Dịch đang thật sự quan tâm người khác, chỉ là giọng điệu của cậu hơi miễn cưỡng, không thể nghe ra một chút thành ý nào.
Khương Hạo Dịch đang nghịch chiếc bật lửa trong tay, công tắc đóng mở không ngừng phát ra âm thanh lanh lảnh, cậu ngậm điếu thuốc ở trong miệng, nhưng không hút, chỉ nhàn nhạt ngậm lấy, trên đầu lọc còn bị cậu cắn lên một dấu răng.
"Trời sinh đã như vậy, không thể thay đổi." Sở Phóng sờ đuôi lông mày của mình, sau đó xoay người không muốn nói chuyện với Khương Hạo Dịch.
Khương Hạo Dịch nhướng mày, tuy nhiên cậu vẫn đang nghịch chiếc bật lửa ở trên tay và khiến nó phát ra những tiếng lách cách. Một ngọn lửa màu lam mờ nhạt bùng cháy lên, Khương Hạo Dịch đưa điếu thuốc trong miệng lại gần ngọn lửa.
Khương Hạo Dịch dùng một tay cầm điếu thuốc, đầu tiên là hút hai hơi, sau đó chậm rãi phun ra một luồng khí trắng rồi thản nhiên đứng dậy.
Khương Hạo Dịch đi tới bên cạnh Sở Phóng, sau đó đặt bàn tay cầm điếu thuốc lên lưng ghế mà Sở Phóng đang ngồi, "Tôi thấy suốt ngày cậu đều gõ mật mã, cái này có ý gì?"
Đây là một tư thế rất mập mờ, nhưng Sở Phóng lại không hề phát hiện, thậm chí anh còn vô thức né sang một bên để tránh mùi khói, "Muốn kiếm tiền đó, cậu cả à, tôi không giống kiểu người có điều kiện tốt như cậu."
Sở Phóng dùng một tay gõ phím một cách miễn cưỡng, xóa xóa sửa sửa, cuối cùng cũng không có nhiều thứ có thể sử dụng được.
Mùi nicotine rất mãnh liệt, xông thẳng vào mũi Sở Phóng, khiến anh vô thức nhíu mày lại.
Sở Phóng không quay đầu lại, mà là trực tiếp dùng tay trái nắm lấy cổ tay của Khương Hạo Dịch, sau khi sờ soạng một cách qua loa, anh trực tiếp rút điếu thuốc trong tay cậu ra, "Đừng tới chỗ tôi để hút thuốc."
Sở Phóng kẹp chặt điếu thuốc kia và giơ đến trước mặt, anh liếc nhìn điếu thuốc đang tỏa ra những làn khói lượn lờ, sau đó không kiềm được sự tò mò và hỏi Khương Hạo Dịch một câu, "Thứ này có gì ngon mà hút?"
"Cậu thử một chút đi."
"Được thôi."
Khương Hạo Dịch nhướng mày, đứng thẳng dậy, đút tay vào trong túi, cậu đang định lấy hộp thuốc lá ra. Nhưng cậu lại phát hiện Sở Phóng đã trực tiếp hút điếu thuốc mà cậu vừa hút.
Bàn tay của Khương Hạo Dịch trở nên cứng đờ trong chốc lát.
Sau đó bên tai của cậu liền truyền tới những tiếng ho khan tê tâm liệt phế, "Khụ khụ ... Khụ khụ, mẹ kiếp, đây là cái thứ gì thế."
Khói thuốc mà Sở Phóng vừa hít vào khacs với khói thuốc của người khác, cảm giác khói thuốc trực tiếp xông vào phổi làm cho Sở Phóng sặc đến mức sắp chảy nước mắt, nhưng khi Sở Phóng vừa định ném điếu thuốc xuống đất để dập tắt, thì Khương Hạo Dịch lại trực tiếp nắm cổ tay của anh.
Sau đó điếu thuốc kia đã trở về trong tay Khương Hạo Dịch.
Khương Hạo Dịch bỏ điếu thuốc vào miệng, nói với giọng điệu mơ hồ, "Đừng phí của trời."
Sở Phóng liếc mắt, lười quan tâm đến cậu, "Muốn hút thì cút qua bên kia."
Sau khi Khương Hạo Dịch nhận được câu trả lời của anh, cậu chỉ cười lạnh, "Thật lắm chuyện."
...
Sau khi Sở Phóng nghe xong, anh liền muốn đạp chết tên nhóc ngu ngốc này.
⬅ Trước Tiếp ➡