Đàn chị dĩ nhiên cũng biết sự tích của hai người kia, ngay cả nhạc lý cũng không cầm lấy mà xoay người rời đi. Lý Nhược Thần cũng không nghĩ lá gan bọn họ lớn như vậy, ngay cả phòng học tự chọn mà bọn họ cũng dám làm chuyện dâʍ ɭσạи.
Cậu nằm trên ghế, nét mặt sợ hãi tách hai chân mình ra, lộ ra hoa huyệt bên trong. Nơi đó sau khi bị dày vò không ngừng, màu sắc cũng trở nên đỏ sẫm hơn trước, guống hệt như một đóa hoa đã nở, âm môi còn e ấp che lấy miệng huyệt. Bầu không khí trong phòng học khiến cho lỗ tai của Lý Nhược Thần bất giác đỏ lên.
Nhạn Nhung cùng Hàn Sơ Lẫm cầm đàn trúc, chậm rãi đi đến chỗ cậu. Một cây đàn chút cắm vào bên trong cậu, một cây khác lại hung hăng quất lên đó.
"A ---- đừng...quay về ký túc có được không..." Hàn Sơ Lãm cầm lấy đàn trúc mà khuất đảo hoa huyệt: "Quay về ký túc làm gì, đem cậu về phòng học trực tiếp đè lên bục giảng, để cho mọi người cùng ngắm nhìn dáng vẻ dâʍ đãиɠ của cậu chứ."
Thanh âm tiểu huyệt bị đánh vang lên, hoa huyệt bất giác co rút lại, ngậm lấy cây đàn trúc kia. Nhạn Nhung lại đánh lên đó một cái nữa, lần này là đánh lên âʍ ѵậŧ của cậu, Lý Nhược Thần bị đau đến mức khịt mũi, muốn đưa tay che lại, nhưng lại Nhạn Nhung đánh lên đó. Anh dùng lực rất mạnh, trên cánh tay nhỏ gầy của Lý Nhược Thần lập tức bầm tím.
"Đừng, đừng đánh em...a, đau, đau..." "Không nhớ à, thật đáng đánh." Nhạn Nhung không chút lưu tình nói. Cây đàn trúc nhỏ dài, dùng để đánh người rất đau, khi quất vào nơi tư mật kia liền trở nên thống khổ hơn. "A, cầu, cầu xin anh, đừng đánh..." Sau khi bị hành hạ, toàn bộ nơi tư mật đều ửng đỏ, âʍ ѵậŧ cũng sưng đỏ mà nhô ra ngoài, hoa huyệt cũng chảy ra chất lỏng thấm ướt đàn trúc. Mỗi khi đàn trúc nhấc lên, Lý Nhược Thần liền nhích eo muốn né tránh, thì ngay sao đó anh liền sẽ ra tay ác hơn. "Tên rác rưởi, dâʍ đãиɠ như vậy sau, cả bị đánh mà cũng có thể chảy nước." Hàn Sơ Lâm giễu cợt. Đến khi Lý Nhược Thần khóc thành tiếng Nhạn Nhung mới dừng tay, hai bắp đùi của cậu cũng không tránh khỏi, trên đó cũng có hai ba vết đỏ. Cảnh tượng vô cùng thê thảm. Trước mắt là tên rác rưởi đang che lấy nơi tư mật đã bị đánh cho sưng đỏ lên, âʍ ɦộ trắng nõn cũng xuất hiện những dấu vết đỏ ửng. Hàn Sơ Lẫm đã sớm không nhịn được, liền lập tức tiến vào bên trong, nơi bị đánh cũng trở nên nóng rực, kẹp chặt khiến hắn rất thoải mái. Côn ŧᏂịŧ cường tráng của hắn tiến vào bên trong, cơn đau đớn do bị đánh cũng tăng lên, Lý Nhược Thần sợ tiếng kêu của mình sẽ lọt vào tai các bạn họng, cậu liền gắt gao cắn chặt môi kiềm chế. Hàn Sơ Lẫm cắm rút một cái, sau đó liền đẩy ghế ra mà đè cậu xuống đất.
"Tôi đã kêu cậu học làʍ dáng vẻ bị cưỡng bức cho ai xem?" Hàn Sơ Lẫm đâm vào bên trong mấy cái, liền nhíu mày nói. Hắn tàn nhẫn dùng tay bóp lấy âʍ ѵậŧ đã sưng đỏ của cậu, xoa xoa nắn nắn nó, hoa huyệt đang mυ"ŧ lấy côn ŧᏂịŧ của hắn cũng mau chóng co rút lại. "Đây là nước gì nhỉ? Rõ ràng là rất thoải mái, ch!ch chết cậu, ch!ch chết tên dâʍ đãиɠ nhà cậu." Hoàn cảnh sợ bị người khác phát hiện như bây giờ khiến thân thể của Lý Nhược Thần càng trở nên nhạy cảm hơn, cậu cũng không chịu nổi động tác của người đàn ông càng lúc càng hung bạo, tiểu huyệt bị ma sát trở nóng rực, nước da^ʍ ồ ạt chảy ra ngoài. Đến khi Nhạn Nhung tiến vào thân thể cậu, cậu đã vô lực nằm trên ghế, hai chân cũng mềm nhũn tùy ý buông thả. Nhạn Nhung cắm rút vào nơi sâu nhất bên trong, khiến cho nước da^ʍ cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đồng loạt chảy ra ngoài, côn ŧᏂịŧ bị tầng tầng lớp lớp thịt non kẹp lấy khiến anh thoải mái đến mức muốn nhét cả hai viên tinh hoàn vào bên trong. "Um...không được...a...um..." Côn ŧᏂịŧ tiến sâu vào bên trong, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy bụng của Lý Nhược Thần đang trở nên căng thẳng, hoa huyệt run rẩy mà kẹp chặt lấy côn ŧᏂịŧ to lớn kia, giống hệt như muốn lưu giữ tϊиɧ ɖϊ©h͙ ở bên trong, tay đặt lên ghế cũng không ngừng run rẩy. Thậm chí cậu có thể cảm giác hoa huyệt của mình đang mắc tiểu, nơi kia cậu chưa từng sử dùng để đi tiểu liền trở nên ngứa ngáy, bị người đàn ông cắm rút dường như có thứ gì đó sẽ chảy ra ngoài, cảm giác thất cấm bao trùm lấy thân thể cậu. Nhạn Nhung bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào bên trong thân thể cậu.
14: Một thanh niên thích thú nằm trên giường, chăn đắp hờ hững lên chân, phơi bày cơ bụng hoàn mỹ, côn ŧᏂịŧ to lớn đứng thẳng lên phủ đầy gân xanh trên đó, một thanh niên gầy gò đang nằm bò trên giường, thân thể không một mảnh vải che thân, gò má sưng đỏ hòa cùng với nước mắt trở nên ướt đẫm, tay cầm lấy côn ŧᏂịŧ to lớn kia, cậu thè lưỡi ra liếʍ lấy nó.
Hàn Sơ Lẫm khoát tay, Lý Nhược Thần lập tức bị dọa sợ nhanh chóng mở miệng ngậm lấy phần đầu nấm, một ngụm nuốt xuống tận cổ họng, nhưng cậu lại quên mất khống chế răng mình, vô tình khiến Hàn Sơ Lẫm đau đến mức hít một hơi lạnh, lập tức tát cậu một cái: "Con mẹ nó, lão tử bị cái miệng này làm cho mềm nhũn cả rồi, khít thật đấy." Mặt Lý Nhược Thần bị đánh liền hơi nghiêng sang một bên, đầu óc vẫn chưa kịp phản ứng lại, chỉ có thể mấy móc nuốt lấy côn ŧᏂịŧ kia, Hàn Sơ Lẫm liền chế giễu một tiếng: "Chuyện gì đây, ngon vậy sao, không thể bỏ được à? Da^ʍ thật đấy."
Hắn rút côn ŧᏂịŧ đã ướt đẫm nước miếng của mình ra, sau đó lại dùng nó đánh lên mặt cậu mấy cái, khiến cho mặt cậu cũng dính bết nước miếng, hỏi: "Có thích được côn ŧᏂịŧ đánh lên mặt không?" Lý Nhược Thần khép hờ mắt, tựa vào bắp đùi của hắn, nhỏ giọng đáp: "Thích..."
Hàn Sơ Lẫm mắng: "Đồ gái điếm, há miệng." Cậu liền ngoan ngoãn há miệng, để lộ ra đầu lưỡi đỏ bừng, cây gậy thịt đầy nam tính vỗ vỗ lên đầu lưỡi cậu hai cái, sau đó lại nặng nề tiến sâu vào bên trong, Hàn Sơ Lẫm vẫn còn chưa thỏa mãn, liền đưa tay nắm lấy tóc cậu, hạ thân của nhanh chóng cắm rút vào trong miệng cậu.
Lý Nhược Thần nằm trên đùi hắn, hai tay siết chặt chăn, nước miếng cũng không tự chủ mà chảy ra ngoài. Hàn Sơ Lẫm có không ít hình ảnh cùng video của Lý Nhược Thần. Hôm nay là ngày nghỉ, hắn trở về nhà ăn cơm, chơi cái gì cũng đều cảm thấy rất chán, chi bằng chơi người sẽ vui hơn. Trong điện thoại của hắn cũng có vô số báu vật quý giá, liền cảm thấy hạ thân mình đang trực tiếp nóng lên, nhưng lại quá lười để thủ da^ʍ.
Hắn liền gửi video qua cho Nhạn Nhung, lại nghĩ đến dáng vẻ Nhạn Nhung bị làm cho hứng tình, tâm tình hắn liền vui lên đôi chút. Nhạn Nhung cũng gửi lại hắn một video.
Hàn Sơ Lẫm mở ra xem, Nhạn Nhung đang đánh lên cúc huyệt của tên rác rưởi. Lý Nhược Thần vẫn còn đang blowjob cho anh, mỗi lần côn ŧᏂịŧ cắm sâu vào trong cổ họng của cậu, cái mông liền không an phận, xem ra phải bị ăn đòn mới ngoan ngoãn, điều này khiến cho hắn càng miếng giã nát cái mông của cậu. Hai chân thon gầy của Lý Nhược Thần bị tách ra hai bên, bị côn ŧᏂịŧ to lớn của Hàn Sơ Lẫm cắm vào bên trong cúc huyệt, thanh âm vang lên cũng rất to lớn. Nơi đó vừa mới bị Nhạn Nhung hung hăng hành hạ, bắn sâu vào bên trong, thịt huyệt sưng đỏ cũng lộ ra ngoài, theo động tác cắm rút của Hàn Sơ Lẫm, tϊиɧ ɖϊ©h͙ cũng từng chút mà chảy ra ngoài. Lý Nhược Thần khóc lóc mà vặn vẹo eo, đưa tay sờ vào nơi giao hợp của hai người, van xin: "Không được, hu hu, anh Hàn, em đau, muốn hỏng rồi..." Dù cho là trong video hay ở ngoài đời, thì tiếng cầu xin của Lý Nhược Thần lại biến thành thuốc kí©ɧ ɖụ© hắn. Hắn liền đánh lên mông Lý Nhược Thần, cảnh cáo: "Đừng có lộn xộn, mau nghiêm chỉnh lại, nếu không tôi sẽ đánh chết cậu." Sau đó càng dùng sức rút cắm hơn, các vách thịt nóng rực kẹp chặt lấy côn ŧᏂịŧ của hắn, khiến hắn thoải mái đến mức thở hắc ra một hơi: "Xấu thì đã sao, dù gì vẫn có thể tiếp tục làm." Lý Nhược Thần không đáp lại, bởi vì miệng đang ngậm lấy côn ŧᏂịŧ của Nhạn Nhung, một lời cũng không nói ra, chỉ có thể phát ra tiếng nghẹn ngào. Nhưng video này, đều được quay vào tuần trước. Lý Nhược Thần định sẽ về nhà, lúc chiều thứ sáu tan học quay về ký túc dọn dẹp đồ thì bị Nhạn Nhung cùng Hàn Sơ Lẫm bắt gặp, dù có cầu xin như thế nào cũng vô dụng, hai tên ác ma này liền dùng cuối tuần ở trong ký túc đùa bỡn với cậu. Bọn họ buộc Lý Nhược Thần bày ra nhiều tư thế dâʍ đãиɠ, như vậy mới đồng ý cho cậu về nhà vào tuần này. Hàn Sơ Lẫm nhắn tin cho Nhạn Nhung: [Mẹ nó, quá là da^ʍ. Thật là quá buồn chán, đua xe không. Đợi tuần sau, nhất định sẽ ch!ch chết tên rác rưởi.] Nhạn Nhung nhắn lại: [Tôi biết địa chỉ nhà cậu ta] Sáng hôm sau, Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung lên xe, hướng thẳng đến nhà của Lý Nhược Thần tại một thị trấn nhỏ.
Xe của Hàn Sơ Lẫm phóng như bay, chỉ hơn một giờ liền đến trước cửa thôn. Nhìn cảnh tượng trước mắt, Hàn Sơ Lẫm cảm thấy rất mới mẻ. Cho đến giờ, hắn cùng Nhạn Nhung chưa từng đặt chân đến nơi nghèo khổ như vậy. Lý Nhược Thần ở nhà có thói quen dậy rất sớm. Cậu hiếm khi ngủ ngon giấc như vậy, buổi sáng liền đi nấu cơm, cùng ra dọn dẹp sân. Tận hưởng bầu không khí quen thuộc ở nhà, tâm tình tệ hại của Lý Nhược Thần cũng tan biến đi, còn trêu chọc hai chú chó nhỏ trong nhà. Đột nhiên cửa bị ai đó gõ vào, cậu đang ngồi bên cạnh giếng nước để giặt đồ. Cậu liền lên tiếng: "Đợi một chút!" Lý Nhược Thần ở trong nhà của ông bà nội, là kiểu thiết kế hồi xưa, nên ngưỡng cửa rất thấp. Cậu kéo cánh cửa gỗ ra, vẫn còn chưa nhìn thấy người, thì thanh âm ác mộng liền từ từ vang lên: "Tên rác rưởi, xin chào buổi sáng." Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung ăn mặc rất đẹp, vai rộng khiến cho bộ quần áo trên người bọn họ càng trở nên tinh tế hơn, mà thứ đẹp đẽ sang trọng như vậy lại hoàn toàn trái ngược với tình cảnh nơi đây. Lý Nhược Thần còn cho rằng bản thân đang nhìn thấy ảo giác. Nhìn thấy người, hai con chó nhỏ liền cảnh giác mà sủa lên. Hàn Sơ Lẫm khom người đi vào, nắm lấy vai của Lý Nhược Thần, hỏi cậu: "Tôi cùng Nhạn Nhung đến chơi với cậu, sao nào, có tiếp đón không?" Lý Nhược Thần tỏ vẻ không vui: "Dĩ nhiên, luôn chào đón." Tại sao cả ngày nghỉ mà hai người này cũng không buông tha cho cậu chứ.
Nhưng may mắn là ông bà nội đã ra ngoài cắt cỏ rồi, nếu như bọn họ phát hiện cậu đi học bị bắt nặt, chắc chắn sẽ rất tức giận. Nhạn Nhung cũng theo sát phía sau, đến bên phải của Lý Nhược Thần. "Con mẹ nó, mùi gì thế, thật là khó ngửi." Hàn Sơ Lẫm cau mày, thấy trong sân có một cái chuồng gà, liền khó chịu mà đánh lên đầu Lý Nhược Thần một cái: "Cậu lấy cái gì ra tiếp khách vậy? Không mời khách vào trong uống trà sao?" Căn nhà của Lý Nhược Thần có thể là không có chút ánh sáng nào, trong phòng vừa tối lại ngập tràn mùi ẩm mốc. Cậu lấy từ bên dưới ra một cái ấm trà cũ, đặt trên bà hai cái chén rồi rót nước vào. Hàn Sơ Lẫm nhìn cảnh này không có chút hứng thú gì, liền đưa chân lên đạp mông Lý Nhược Thần một cái: "Dọn dẹp đồ đi, cùng chúng tôi đi." Lý Nhược Thần lảo đảo thân thể một cái: "Không được...em, em vẫn chưa nói với ông bà nội." Hàn Sơ Lẫm lập tức nhíu mày: "Có phải bị ngu rồi không, không biết ghi thư để lại à, nói do trường học có chút chuyện." Lý Nhược Thần lắc đầu một cái: "Bọn họ không có biết chữ."
Hàn Sơ Lẫm muốn nổi giận, liền níu lấy cổ áo của Lý Nhược Thần, nhưng cuối cùng cũng buông nó ra. 15: Nhạn Nhung nhìn tấm hình cũ kỹ bạc màu đặt bên cửa sổ bám đầy bụi, có thể nhìn thấy trong đó có năm người, còn được đóng khung cẩn thần, anh liền hỏi: "Là cậu sao?"
Trong hình có một đứa trẻ với gương mặt bụ bẫm, ánh mắt đen nhánh đang say mê nhìn về phía ống kính, tràn ngập sự tò mò với thế giới. Lý Nhược Thần liền gật đầu một cái.
Hàn Sơ Lẫm cầm xem một cái liền ném cho Nhạn Nhung, thuận miệng nói: "Xem ra ngày bé tên rác rưởi đáng yêu hơn với bây giờ." Lý Nhược Thần trơ mắt nhìn Nhạn Nhung tự nhiên mang hình của cậu nhét vào túi. Việc chụp hình đối với nhà Lý Nhược Thần là quá xa xỉ, vì vậy ở nhà cậu chỉ có hai ba tấm hình.
Nhưng cậu cũng không dám mở miệng đòi trả hình lại. Hàn Sơ Lẫm nhéo má cậu, nhếch miệng nói: "Nói mới nhớ, trong điện thoại tôi cũng có không ít hình của cậu, nhìn cũng không tệ lắm."
Nhắc đến những tấm hình dâʍ đãиɠ kia, sắc mặt Lý Nhược Thần liền trở nên trắng bệch. "Thần Thần!"
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng nói, trong lòng Lý Nhược Thần liền trầm xuống, ông bà nội về rồi. Cậu dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn sang Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung, hy vọng bọn họ sẽ không gây khó dễ cho cậu. Ông ba nội nhìn thấy hai người lạ ở trong nhà liền tỏ ra kinh ngạc, họ liền nghĩ rằng đây là hai cậu ấm trù phú lặn lội từ xa đến tìm cháu trai nhà bọn họ.
Dáng vẻ của Nhạn Nhung so với Hàn Sơ Lẫm không hề ngổ ngáo, nên rất dễ dàng lấy lòng người khác. Lý Nhược Thần nhìn anh mỉm cười chào ông bà nội của cậu một tiếng, khiến cậu trở nên thất thần, Hàn Sơ Lẫm cũng theo sát phía sau chào hỏi. Rất nhanh, Lý Nhược Thần cũng biết vì sao Nhạn Nhung lại đeo bộ mặt giả tạo ôn nhu hiền lạnh kia lên rồi, chỉ vài ba lời của anh đã khiến ông bà cậu tin là trong trường có việc gấp cần Lý Nhược Thần quay về. Hai người già cái gì cũng không hiểu, nhưng vẫn luôn đặt sự nghiệp học hành của Lý Nhược Thần lên đầu, lập tức giúp cháu trai xếp đồ rồi tiễn bọn họ đi. Lý Nhược Thần tay xách nách mang đồ lên xe. Dọc đường cũng không có ai lên tiếng, Hàn Sơ Lẫm đạp ga điên cuồng chạy đến một khách sạn năm sao nào đó, vừa mới xuống xe, Lý Nhược Thần liền lảo đảo ôm lấy thùng rác mà nôn thốc nôn tháo. "Con mẹ nó, làm vậy có quá đáng không chứ." Hàn Sơ Lẫm xách cổ áo cậu lên kéo vào bên trong. Từ trước đến giờ cậu chưa từng đến nơi sang trọng như vậy, ngay cả thảm trải dưới chân cũng rất mềm mại. Khách sạn này so với nhà trọ còn lớn hơn gấp mấy lần, Lý Nhược Thần vẫn còn chưa hiểu gì, liền bị Hàn Sơ Lẫm xách đi tắm rửa một phen, quần áo cũng thay thành áo choàng tắm. Nhạn Nhung đặt cậu ngồi trên đùi, tay sờ lên thân thể cậu trong áo choàng tắm. Bọn họ lăn lộn cho đến trưa, Hàn Sơ Lẫm cũng không để ý đến người anh em vẫn còn sung sức bên dưới, liền gọi điện thoại đặt đồ ăn, dù sao phải ăn no mới có sức vận động chứ, hắn đặt một chiếc bánh ngọt thơm ngon, để cho tên rác rưởi chưa từng thấy nó bao giờ chứ nói gì đến ăn. Lý Nhược Thần hoàn toàn không dám ngồi ăn cùng bọn họ, nhất là bên dưới vẫn còn đang bị côn ŧᏂịŧ của Nhạn Nhung chĩa vào. Lúc chiếc bánh ngọt được làm một cách tinh xảo đặt trước mặt cậu, dạ dày trống rỗng của cậu liền kêu gào hai tiếng, nhưng cậu vẫn lắc đầu nói: "Em, em không đói, em không ăn, anh Hàn, anh Nhạn, hai người ăn đi." Nhạn Nhung siết chặt cánh tay đang căng thẳng của cậu, rõ ràng là đang mất hứng, tay đang cầm lấy cây nĩa của Hàn Sơ Lẫm cũng khựng lại, hắn lập tức trừng mắt: "Kêu cậu ăn thì cậu cứ ăn đi, nói thêm một câu nữa, liền sẽ bị ăn đòn!" Cái bánh ngọt này nhất định rất đắt tiền, nếu như cậu ăn thì sẽ xảy ra chuyện gì chứ? Lý Nhược Thần sợ hãi lắc đầu một cái.
Nhạn Nhung bóp lấy đầu nhũ của cậu, lạnh lùng nói: "Phía trên không muốn ăn, thì để phía dưới ăn." Lý Nhược Thần phải mất vài giây mới có thể hiểu được, cậu lập tức bị dọa sợ mà cầm nĩa nhét một miếng bánh vào miệng, cậu sợ Nhạn Nhung sẽ thật sự nhét chiếc bánh này vào cái miệng dưới của cậu, cậu ăn như hổ đói, môi cũng bị bơ làm cho bóng lưỡng, không để ý đến việc Hàn Sơ Lẫm đang chống cằm bên cạnh, mỉm cười quan sát dáng vẻ ăn uống của cậu. Hàn Sơ Lẫm nói: "Phải ăn sạch sẽ nha." Lý Nhược Thần vẫn còn đã khổ sở chiến đấu với chiếc bánh, thì áo choàng tắm đột nhiên bị cởi ra, Nhạn Nhung cũng cởi khóa quần, côn ŧᏂịŧ to lớn cứng ngắt dán lên tiểu huyệt của cậu, hệt như đang muốn tiến vào bên trong, âm môi bị phần đầu nấm tách ra, nước da^ʍ cũng không chảy ra, khiến cho nơi này trở nên khô khốc. Nhạn Nhung cắn lấy rái tai của cậu, nói: "Tiếp tục ăn đi." Eo Lý Nhược Thần bị anh giữ chặt mà kéo xuống, tiểu huyệt chật hẹp nuốt hết côn ŧᏂịŧ to lớn kia, bên trong nhanh chóng được lấp đầy, thật giống như đã đâm vào trong dạ dày, cậu nức nở tiếp tục siết chặt nĩa ăn bánh ngọt, mũi chân cũng trở nên căng thẳng, vẻ mặt cực kỳ thống khổ. Ánh mắt Hàn Sơ Lẫm trở nên u ám, dùng ngón tay khuếch một khối bơ mà nhét vào trong miệng cậu, cảm nhận được đầu lưỡi mềm mại đang run lên, làm cho hắn cứng đến mức phát đau. 16: Cái tư thế này khiến cho cậu cảm thấy tử ©υиɠ của mình dường như đã bị đâm thủng, chân Lý Nhược Thần cũng không tự chủ được mà đung đưa theo tiết tấu của anh, hoa huyệt cũng chảy ra nước da^ʍ khiến động tác bên dưới trở nên thuận tiện hơn, côn ŧᏂịŧ thoáng chốc cũng trở nên ướt đẫm nước da^ʍ, thấm ướt một mảng ở ghế.
Hàn Sơ Lẫm lên tiếng: "Có muốn chơi thêm gì đó kí©ɧ ŧɧí©ɧ không?" Nhạn Nhung tách hai chân cậu ra, thịt huyệt cũng lộ ra bên ngoài, nước da^ʍ chảy ra trước mặt Hàn Sơ Lẫm, đến khi Hàn Sơ Lẫm nắm lấy côn ŧᏂịŧ của mình đặt vào trong tiểu huyệt đã bị lấp đầy của cậu, Lý Nhược Thần liền đau đến mức hét lên.
"A a ----- a!!" Cậu liền theo bản năng mà đá chân lung tung, chỉ muốn thoát khỏi trói buộc này, Hàn Sơ Lẫm nắm lấy tóc cậu mà hung hăng tát lên mặt cậu hai cái, đau đến mức tai cũng ù đi, cơn sợ hãi khiến cậu bất giác đặt tay lên ngực Hàn Sơ Lẫm.
Cậu chưa bao giờ phản kháng kịch liệt như vậy nên càng khiến Hàn Sơ Lẫm tức giận hơn. "Làm loạn cái gì chứ? Mau, mở tiểu huyệt ra, muốn bị đánh nữa đúng không?"
Lý Nhược Thần nức nở, tóc liền bị người đàn ông nắm lấy, "ầm" một cái, đầu cậu liền bị đập vào nữa chiếc bánh ngọt còn lại, lỗ mũi cùng miệng cậu đều dính lớp kem cùng bơ, cậu khóc không thành tiếng, Hàn Sơ Lẫm hung hăng cọ gò má bị đánh sưng của cậu lên bánh ngọt. "Muốn phản kháng sao? Quên quy củ rồi đúng không? Còn làm loạn nữa, hôm nay lão tử sẽ phá hỏng thân thể này!"
Nhạn Nhung lạnh lùng xem kịch hay, từ đầu đến cuối chỉ giữ chặt lấy eo cậu. Chân của cậu lần nữa được mở ra, Hàn Sơ Lẫm vẫn mắng cậu, dùng bơ cùng kem của bánh ngọt làm chất bôi trơn cho tiểu huyệt, côn ŧᏂịŧ liền tham lam tiến vào, điều này khiến cho Lý Nhược Thần đau đến mất, chân cũng run lên, mà hai tên đầu sỏ này lại thoải mái đến bắt đầu rút cắm.
"Thoải mái quá, thoải mái chết mất, ch!ch tên rác rưởi, tiểu huyệt kẹp chặt lão tử đến mức phát đau, thả lỏng ra nào! Tiểu huyệt dâʍ đãиɠ như vậy, nuốt cả hai cây cũng không có vấn đề gì." Cậu cúi đầu nhìn thấy tiểu huyệt được mở ra đến cực đại, đáng thương ngậm lấy hai cây gậy thịt to lớn kia, khiến cho người khác thoải mái đến mức nóng mắt, hai người phối hợp rất ăn ý, một trước một sau rút cắm, đồng thời ra đồng thời tiến vào, khiến cho Lý Nhược Thần chỉ có thể nức nở khóc lóc, ánh mắt dần mất đi tiêu cự, ngửa người nằm lên vai Nhạn Nhung mà lắc đầu. Sau mấy lần rút cắm, Hàn Sơ Lẫm liền tiến vào sâu hơn, khám phá một vị trí xa lạ trong cơ thể Lý Nhược Thần, giống hệt như muốn khai mở chiếc miệng nhỏ nhắn kia, các vách thịt lập tức kẹp chặt lấy hắn, ngậm chặt phần đầu nấm khiến da đầu của hắn trở nên tê dại, Lý Nhược Thần hét lên một tiếng, cậu khóc càng hăng hơn: "A! A! Hu hu! Đau quá, đau chết mất!" Hàn Sơ Lẫm cũng không để tâm, mang côn ŧᏂịŧ hung hăng khai phá cái miệng nhỏ kia, sau đó lại híp mắt mà nói chuyện với Nhạn Nhung: "Đâm thẳng vào tử ©υиɠ của tên rác rưởi." Hai người bọn họ cùng nhau dùng sức khai mở tử ©υиɠ của tên rác rưởi. Hàn Sơ Lẫm lui ra ngoài, Nhạn Nhung lại giữ lấy eo cậu mà rút cắm, giống hệt như đang ép buộc tử ©υиɠ mở ra, thịt huyệt đỏ au cũng lật ra bên ngoài, nước da^ʍ cũng từ tử ©υиɠ chảy ra thấm ướt côn ŧᏂịŧ, mùi vị của thất cấm lập tức ngập tràn căn phòng. Lý Nhược Thần trợn trắng mắt, cậu nghĩ rằng bản thân sẽ phải chết. Hai cây côn ŧᏂịŧ to lớn kia đang điên cuồng rút cắm vào nơi sâu nhất trong thân thể cậu, hoàn toàn khai mở nó, cả tử ©υиɠ cũng sắp bị bọn họ làm hư rồi. Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung thử một hồi, không thể đồng thời tiến vào tử ©υиɠ của tên rác rưởi, bọn họ không còn cách nào khác liền bỏ qua ý tưởng này. Hai người một trước một sau cắm vào tử ©υиɠ cậu mà bắn, Lý Nhược Thần bị Nhạn Nhung ném lên giường, thân thể cũng trở nên mềm nhũn, bụng cậu cũng trở nên căng thẳng, giống hệt như tử ©υиɠ đang co rút lại. Họ đem côn ŧᏂịŧ ướt đẫm chất lỏng loạn xạ nhét vào trong miệng cậu, để cho Lý Nhược Thần liếʍ sạch sẽ, rồi mỗi người nằm sang một bên mà ngủ say. Khi Hàn Sơ Lẫm tỉnh lại, trở đã tờ mờ tối. Trước mặt là chiếc lưng thon gầy của Lý Nhược Thần, hắn không nhịn được mà liếʍ môi một cái, hồi tưởng lại kɧoáı ©ảʍ hồi trưa.