Nhạn Nhung cũng không biến sắc, ngược lại còn bảo hắn nhìn về phía trước. Hàn Sơ Lẫm liền nhướng mày. Hắn nhìn thấy tiểu thư nhà họ Chu, như là tê cái gì mà Văn Đình. Hai người trước, hắn bị gọi về nhà, cũng chính là về ăn cơm với vị tiểu thư kia. Cha hắn nói, ông nội hắn năm đó đã vô tình hứa hôn hắn với nhà họ Chu. Thời đại gì rồi mà còn cái gì mà ép duyên chứ. Cho dù có loại chuyện đó, Hàn Sơ Lẫm dĩ nhiên sẽ đùn đẩy cho Nhung Nhạn. Gia đình của bọn họ, thường xuyên xảy ra chuyện làm đám hỏi. Dù sao vẻ dẹo muốn chảy nhớt của Chu Văn Đình khiến cho Hàn Sơ Lẫm sợ hãi. Chỉ cầu mong sớm thoát khỏi phiền toái này mà thôi. Hắn dời tầm mắt sang một chút, bên cạnh là thân thể gầy gò, đi đứng như muốn ngã, Hàn Sơ Lẫm liền cười gian một tiếng: "Đi, để tôi cho cậu xem kịch hay." Lý Nhược Thần bị ánh mặt trời làm cho mờ mắt, cậu cảm thấy thể chất của bản thân ngày càng kém, thậm chí còn có chịu chứng tụt huyết áp. Đột nhiên cổ áo đồng phục lại bị ai đó thô bạo kéo lên, thanh âm ác ma của Hàn Sơ Lẫm vang lên: "Tên rác rưởi, một hồi cậu đi mắng cô gái kia là xấu xí, có nghe không đấy?" Lý Nhược Thần bị hành hạ lâu dài liền sợ hãi mà gật đầu phục tùng, Hàn Sơ Lẫm liền buông cổ áo của cậu ra, đạp người cậu tiến về phía trước.
Xung quanh vang lên âm thanh náo nhiệt của bạn học. "A -----" Trời đất lập tức quay cuồng, Lý Nhược Thần đυ.ng vào người Chu Văn Đình, hai người cùng nhau ngã xuống đất, trán cậu đập vào xương quai xanh của cô gái, xúc cảm rất mềm mại. Khiến mặt cậu lập tức trở nên đỏ rực. Mấy nam sinh nhìn thấy kịch hay cũng hét lên: "Hú hú ------" "A, thật xin lỗi, bạn học, tôi không có cố ý." Lý Nhược Thần vội vàng đứng dậy, kẻ đầu sỏ đang nở nụ cười rực rỡ, từ trong đám người đi ra, Nhạn Nhung cũng có ở đây. Cô lại bị một tên nam sinh bẩn thỉu chạm vào. Chu Văn Đình nhìn thấy cảnh Hàn Sơ Lẫm đạp người kia đến, cũng không muốn mang sự tức giận của mình trút lên người Lý Nhược Thần, cô chỉ chỉnh sửa lại đầu tóc cùng quần áo của mình lại, mỉm cười nói: "Không sao." Cô xoay người liền muốn rời đi.
Cha cô đúng là điên rồi mới đem cô giao cho đám cuồng bạo lực kia. "Đợi một chút, Văn Đình ---- em gái." Hàn Sơ Lẫm mỉm cười đi đến bá lấy vai của Lý Nhược Thần, dáng vẻ ngất ngưởng hệt như hôm đó mà gọi cô. Chu Văn Đình cố gắng nén giận, xoay người lại nói: "Có chuyện gì sao?" "Tên rác rưởi này có lời muốn nói với bạn đó, đúng không, rác rưởi nhỉ?" Lý Nhược Thần bị hắn ép đến mức chỉ muốn thu nhỏ mình lại rồi chạy đi. Cậu không thể trước bao nhiêu con mắt, nói ra những lời độc ác với nữ sinh được. Hơn nữa nữ sinh này, cũng không vì lỗi lầm của cậu mà tức giận, dáng vẻ lại hiền lành. Tại sao Hàn Sơ Lẫm muốn ức hϊếp người tốt như vậy chứ? Nhìn dáng vẻ một mực cúi đầu không nói gì của Lý Nhược Thần, Hàn Sơ Lẫm càng nắm chặt lấy vai cậu hơn: "Nói mau! Không nghe lệnh tôi sao?" Rõ ràng đã bị chơi đùa rất thảm, còn dám cãi lại mệnh lệnh của hắn. Xem ra là thiếu đánh đây mà/ Thừa dịp bọn họ giằng co với nhau, Chu Văn Đình đã chạy ra ngoài.
Sắc mặt của Hàn Sơ Lẫm liền tối sầm lại: "Được, hay quá đi." Người động thủ trước là Nhạn Nhung. Anh lôi cánh tay cậu, khiến thân thể cậu bất giác lảo đảo. Người xung quanh cũng làm như không thấy. 9: Lý Nhược Thần bị kéo xuống lầy một. Khí tức tỏa ra người Nhạn Nhung rất lạnh lẽo, trầm mặc mở vòi nước nóng trước mặt ra.
"Là cái tay này sao?" Lý Nhược Thần đã sợ đến mất mặt không còn một giọt máu, một tay khác chống lên bồn nước muốn chạy thoát.
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi anh Nhạn, em sai rồi, em sai ------ a ------" Nước sôi lập tức tỏa ra khói trắng vẩy lên mu bàn tay đã vốn có vết thương của cậu.
Nhạn Nhung lạnh lùng nói: "Thật dơ bẩn, nên tắm một lần. Hàn Sơ Lẫm cũng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Lý Nhược Thần. Bên trong phòng, tên rác rưởi ôm lấy mu bàn tay của mình mà khóc lóc, Nhạn Nhung liền đạp lên cổ chân của cậu.
Nước sôi cũng không quá tám mươi độ, Hàn Sơ Lẫm yên tâm đi đến, không nặng không nhẹ đá vào bụng Lý Nhược Thần. "Cũng biết sai sao?"
Lần này không cần hắn phải lặp lại, Lý Nhược Thần cũng hệt như phản xạ có điều kiện mà cầu xin tha thứ, thanh âm đầy đáng thương vang lên: "Em sai rồi, em sai rồi...đừng đánh em mà..." Lý Nhược Thần bị Nhạn Nhung dẫn đến phòng làm việc của chủ tịch hội học sinh.
Cậu quỳ xuống bên dưới bàn làm việc , dùng cái tay bị bỏng vuốt ve cho Hàn Sơ Lẫm, trong miệng còn ngậm lấy côn ŧᏂịŧ của Nhạn Nhung. Bỗng có một giọng nói từ cửa vang lên: "Chủ tịch, xin hỏi tài liệu này nên để đâu ạ?" Lý Nhược Thần hoảng sợ đến mức bị sặc, nước miếng cũng theo khóe miệng mà chảy xuống, Nhạn Nhung liền giữ chặt lấy đầu cậu, ngăn âm thanh phát ra. Nhạn Nhung không chút hoảng mà cắm côn ŧᏂịŧ vào sâu trong miệng cậu, giọng nói cũng rất tự nhiên. "Cậu cứ để lên bàn là được rồi." "Vâng, đàn anh, vậy em đi trước đây." Âm thanh đóng cửa vang lên. Lý Nhược Thần cũng sắp nghẹt thở đến nơi, thì há miệng mà thở dốc. Nửa thân trên của cậu dán vào mặt bàn lạnh như băng, hạ thân cũng chạm vào bàn, không biết ai đang tách cánh mông của cậu muốn tiến vào bên trong. "Bên trong...bên trong...qυầи ɭóŧ..." Cậu giống hệt như bị đánh cho ngu rồi, nói chuyện cũng không còn nhanh nhẹn nữa.
Hàn Sơ Lẫm mới nhớ bản thân có nhét đồ vào bên trong, liền dùng ngón tay lấy nó ra. Sáng sớm bọn họ đã lăn lộn trên giường, qυầи ɭóŧ đã sớm ướt đẫm nước da^ʍ cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙. Hắn lập tức tiến vào bên trong, cách vách thịt non lập tức ngậm lấy hắn mà lấy lòng, cặp mông trắng nõn cũng bị đυ.ng cho run lên, Hàn Sơ Lẫm dơ tay đánh một cái lên đó, cảm giác không tệ. "Con mẹ nó, cắn chặt quá đi, mau thả lỏng cho tôi!" Thân thể Lý Nhược Thần lập tức chao đảo, cậu cắn chặt răng không dám lên tiếng đây là phòng làm việc, nhất thời sẽ có học sinh tiến vào. Sợ hãi khiến bên dưới cậu cũng kẹp chặt hơn, nước da^ʍ chảy ra ồ ạt, chủ động dùng sức lấy lòng Hàn Sơ Lẫm, mong hắn mau mau chóng chóng bắn ra. Hàn Sơ Lẫm nâng một chân cậu lên, để cho tiểu huyệt hoàn toàn lộ ra, côn ŧᏂịŧ của hắn hung hăng cắm vào sâu bên trong, giống như muốn phá nát thân thể cậu, dùng lực càn quét bên trong mà bắn vào. Vẫn còn chưa đợi cậu hồi phục, Nhạn Nhung đã giữ lấy eo cậu mà tiến vào, Lý Nhược Thần bị anh kéo đến cạnh bàn mà điên cuồng cắm rút, tiểu huyệt vừa tê dại lại vừa đau, các vách thịt liên tục kẹp chặt lấy côn ŧᏂịŧ của người đàn ông. Hàn Sơ Lẫm cầm tờ giấy đưa đến trước mặt cậu ---- đơn xin học bổng. "Tên họ, Lý Nhược Thần. Tên rác rưởi cũng lợi hại vậy sao, được sáu ngàn tiền học bổng." "Cậu đến đây là để đi học sao? Tôi thấy cậu đến đây là để phát tình mới đúng, nước cũng chảy ướt cả ống quần của anh Nhạn rồi. Chủ nhiệm mà nhìn thấy dáng vẻ của cậu bây giờ, khoản tiền như vậy phải thưởng cho người có học tập xuất sắc, à dĩ nhiên cũng nên chia cho bạn cùng phòng chứ nhỉ."
Hàn Sơ Lẫm giễu cợt ném tờ giấy trắng kia xuống đất. Lý Nhược Thần dĩ nhiên nghe được những từ ngữ làm nhục này, cậu nức nở đến mức ù cả hai tay. Học kỳ trước cậu một mực cố gắng học tập, duy trì thành tích ưu tú ổn định, mới có thể nhận được cái học bổng này. Khoản tiền này đối với hai người kia thì không có lý gì, nhưng mà đối với cậu mà nói, thì nó còn lớn hơn gấp vạn lần so với việc ngày ngày ông bà nội phải vất vả nhặt ve chai ngoài đường. "Chậc chậc chậc, dáng vẻ thanh cao, là học sinh nghèo vượt khó. Cậu ủy khuất cái gì chứ, học bổng phát cho cậu cũng là tiền của nhà họ Hàn tôi, tôi nói sai sao, học bổng lớn như vậy, làm sao có thể để cho một mình tên rác rưởi như cậu chứ? Ngoan đi, phục vụ chúng tôi thật tốt, cậu sẽ được trả nhiều tiền hơn." Nếu như lúc này Lý Nhược Thần đang tỉnh táo, cậu dĩ nhiên có thể nhận ra lời nói của Hàn Sơ Lẫm có gì đó không đúng, có thể cũng không phải là lời thật lòng. Nhưng người bị hành hạ đến sắp hấp hối như cậu, liền vì tuyệt vọng mà sinh ra ảo giác, cảm giác như sáu ngàn kia là vì cậu bán thân mới có được vậy. Vẫn chưa để cậu suy tính cẩn thận, thì Nhạn Nhung đã giữ chặt lấy hạ thân cậu mà dùng sức cắm rút. Hàn Sơ Lẫm liền từ ngăn kéo lấy ra một xấp tiền, đặt trước mặt Lý Nhược Thần. Ánh mắt của tên rác rưởi trở nên mơ hồ, cậu đã mất đi tiêu cự.
Côn ŧᏂịŧ của Nhạn Nhung còn chôn sâu vào trong tiểu huyệt của cậu, sau vào trong. Anh cần sáu ngàn kia, ung dung cuốn nó lại, côn ŧᏂịŧ vừa rút ra nước da^ʍ cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙ lập tức chảy ra, nhưng lại bị cuộn tiền kia chặn lại. Anh dùng ngón tay thon dài nhét nó vào sâu bên trong tiểu huyệt, chạm vào miệng tử ©υиɠ, khiến cho thân thể người bên dưới bất giác run lên. "Học bổng này, vẫn có thể dùng được đó, cậu xứng đáng với nó." Giọng của nói của Nhạn Nhung vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng giống hệt như Hàn Sơ Lẫm, nó mang đầy sự giễu cợt. 10: Lý Nhược Thần lấy cuộn tiền kia ra ngoài.
Trừ lúc tắm rửa, cậu rất ít khi chạm vào bên dưới. Lúc vào phòng vệ sinh, cậu đưa ngón tay vào nơi tư mật mềm mại kia liền bất giác cảm thấy khó chịu. Tiền bị Nhạn Nhung đẩy vào rất sâu, cậu cố gắng hồi lâu, cuối cùng mới có thể lấy cuộn tiền ướt nhẹp kia ra.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng nước da^ʍ cũng chảy ra ngoài. Con người quả thật là sinh vật đáng sợ. Cậu bị Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung hành hạ thể xác lẫn tinh thần, Lý Nhược Thần lần nữa nghĩ đến tự sát, nhưng bây giờ cậu lại nghĩ đến bản thân đang ngồi trong lớp học rộng rãi, cậu cảm giác bản thân có thể kiên trì được.
Cái gì cũng không còn quan trọng nữa rồi, còn chưa đến một năm, cậu liền có thể rời khỏi nơi này, hướng về tương lai tươi sáng phía xa, Buổi tối, Lý Nhược Thần không ăn cơm, lem lén chạy đến phòng khám.
Bác sĩ ở đây so với những thầy lang thôn cậu càng đáng tin cậy hơn. Lúc khám bệnh còn phải đi lấy số, lúc đầu Lý Nhược Thần cái gì cũng không biết, bây giờ đã quen rồi liền cầm thẻ y tế đi ra ngoài khám bệnh. Hôm nay bác sĩ khám bệnh cho cậu đưa cho cậu một ít thuốc trị bỏng cùng thuốc trị vết thương ngoài da, còn tặng thêm cho cậu một chai vitamin.
May mắn là tiền khám bệnh được nhà nước trả, cậu chỉ tốn tiền cho thuốc mà thôi. Sau khi bôi thuốc lên vết bỏng, mu bàn tay cũng có cảm giác mát rượi, nhưng lúc sau lại trở nên nóng rực khiến cậu hoảng sợ.
Không biết có phải là do tác dụng phụ của thuốc hay không, cả đêm đầu óc của cậu trở nên mơ hồ, cậu chỉ có thể chấn chỉnh tinh thần của mình, tăng hiệu suất học tập lên. Hiếm thấy, Lý Nhược Thần trở lại ký túc xá sớm như vậy. Bởi vì ngay mai là thứ bảy. Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung cuối tuần sẽ đi đến nơi nào đó để chơi. Mà Lý Nhược Thần muốn về nhà cũng phải tốn mất bốn năm tiếng. Cho nên cậu muốn gặp ông bà nội cũng chỉ có thể thông qua việc nói chuyện điện thoại. Quả nhiên, buổi tối trong ký túc chỉ còn mình cậu. Mặc dù đầu óc rất choáng váng, Lý Nhược Thần tự cổ vũ bản thân, mới có thể gắng gượng hoàn tất bài tập, lúc này cậu mớ tắt đèn, tắm rửa đi ngủ, cũng không quên bôi thuốc lên vết thương. Cậu ngủ rất sâu, cho đến mười giờ sáng hôm sau mới tỉnh dậy, sau khi kiếm một chút gì đó lấp đầy cái bụng đói, cậu mới quay về ký túc định làm bài tập tiếp. Mùi thuốc trên người cậu rất nồng, nếu như đến thư viện sẽ khiến người khác khó chịu. Lý Nhược Thần quẹt thẻ đi vào ký túc thì nhìn thấy dưới đất xuất hiện hai đôi giày. Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung luôn như vậy, luôn để người khác phục vụ mình.
Cậu theo bản năng mà rùng mình một cái, đặt giày vào trong tủ, thân thể cứng ngắc đi vào bên trong ký túc xá. Nhạn Nhung đưa lưng về phía cậu, đứng trước bàn học nhìn bài tập mà Lý Nhược Thần đã làm xong một nửa. Mà Hàn Sơ Lẫm lại biếng nhác tựa vào ghế, vẻ mặt đầy buồn chán. Chu Văn Đình kia dám hung hăng tố cáo tội trạng của hắn, làm cho cha hắn tức đến nổi tăng huyết áp, đánh hắn một trận. Thật là quá xui xẻo. Hàn Sơ Lẫm cũng không còn tâm trạng ở nhà, liền dứt khoát cùng Nhạn Nhung quay về trường học trêu đùa tên rác rưởi. Kết quả là cậu không ở đây, gọi điện cũng không liên lạc được. Hắn liền khịt mũi hai cái, hỏi: "Trong ký túc sao mà có cái mùi kinh khủng gì vậy?" Lý Nhược Thần vội vàng đi đến mở ban công ra: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, là em đến phòng khám xin thuốc..." "Được rồi." Hàn Sơ Lẫm không nhịn được mà vung tay lên, "Trời lạnh như vậy mở cửa làm gì, mau mang thuốc của cậu đến đây." Tên rác rửa dùng bàn tay đã sưng lên đưa thuốc cho hắn. Hàn Sơ Lẫm tùy tiện chọn lấy một lọ thuốc, ném cho Lý Nhược Thần, sau đó dùng một tay cởi cổ áo ra, ra lệnh: "Trên lưng, mau bôi thuốc cho tôi." Nhạn Nhung cũng đi đến, tùy ý chọn lấy một bình thuốc nhỏ. Trước mặt là cái lưng đầy vết tím bầm, còn có chỗ đã bị rách da. Mỗi vết thương đều có màu sắc rất sáng, đủ khiến người khác nhìn thấy người kia hạ thủ không chút lưu tình nào.
Lý Nhược Thần nơm nớp lo sợ đổ thuốc lên tay, trong lòng còn không quên cười lên sự đau khổ của người khác. Cậu muốn một ngày nào đó bản thân có thể lợi hại như vậy, không cần phải đánh Hàn Sơ Lẫm thảm như vậy, ít nhất là có thể tự vệ là được. Tay cậu bởi vì thường xuyên là nông cùng việc nhà, nên có chút thô ráp. Lòng bàn tay mang theo thuốc ấm áp đặt lên lưng của hắn, khiến cho hắn bất giác cảm thấy ngứa ngáy. Cậu dùng lực cũng rất vừa phải. Hàn Sơ Lẫm lấy từ trong áo khoác ra hộp thuốc lá, sau đó liền đốt điếu thuốc lên, khiến Lý Nhược Thần bị dọa sợ mà rút về sau một cái. Chậc, nhanh như vậy đã quên rồi. Hàn Sơ Lẫm híp mắt nắm lấy cổ tay Lý Nhược Thần, nói: "Chỉ bôi thuốc cho tôi thôi mà cậu cũng phát tình được sao?" Cậu, cậu phát tình chỗ nào, hắn bị rối loạn à? Lý Nhược Thần hoảng sợ lắc đầu, muốn phản bác lại câu nói hoang đường kia. "Lắc đầu sao?" Hàn Sơ Lẫm buông tay cậu ra, đứng dậy, thân thể của hắn thật sự rất cường tráng. "Những lời tôi nói ngày hôm qua, cậu đã quên rồi sao?" Lý Nhược Thần nằm trên giường, đầu tựa vào tường, côn ŧᏂịŧ của Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung đặt lên môi cùng má của cậu. "Mau liếʍ đi, nghe hiểu không! Làm không tốt, tôi liền đánh cậu."
"Anh Hàn, đừng, đừng đánh em..." Trong màn hình điện thoại, là một người phụ nữ đang quỳ dưới đất say sưa mυ"ŧ lấy côn ŧᏂịŧ của hai người đàn ông, biểu cảm của cô gái rất quyến rũ cùng dẫn dụ, vừa ngậm xong một bên liền mau chóng phục vụ bên còn lại. Lý Nhược Thần dùng hai tay nắm lấy hai côn ŧᏂịŧ to lớn kia mà vuốt ve, cậu ngậm lấy côn ŧᏂịŧ của Nhung Nhạn vào bên trong, đầu lưỡi liếʍ mυ"ŧ lên đo mấy vòng, quét qua phần đầu nấm, rồi lại quay sang ngậm lấy côn ŧᏂịŧ của Hàn Sơ Lẫm. 11: Ánh mắt cậu còn nghiêng sang nhìn màn hình, vẻ mặt ngây ngô, Hàn Sơ Lẫm liền khó chịu mà nắm lấy tóc cậu, đẩy côn ŧᏂịŧ vào sâu bên trong: "Cậu không phải là học sinh giỏi sao? Sao lại học kém vậy? Để tôi dạy cho cậu biết thế nào là phóng đãng, mắt phải nhìn chúng tôi biết không."
"Ọe...khụ...tôi, tôi biết rồi, thật xin lỗi." Lý Nhược Thần cố gắng kìm nén cơn ho khan, nuốt nước miếng một cái. Hai côn ŧᏂịŧ to lớn kia đã đặt trước miệng cậu, cậu không còn cách nào khác là liếʍ mυ"ŧ chúng, lại giương mắt nhìn bọn họ.
Nhạn Nhung cùng Hàn Sơ Lẫm không hẹn cùng nhìn vào biểu cảm sợ hãi của Lý Nhược Thần, hết lần này đến lần khác cậu đều có thể khiến du͙© vọиɠ của bọn họ nổi lên. Trong màn hình, người phụ nữ chủ động ngồi lên người đàn ông mà nhấp hông.
Nhạn Nhung ở đầu giường chờ đợi cậu, Lý Nhược Thần đỡ lấy côn ŧᏂịŧ to lớn của anh, nhắm thẳng vào tiểu huyệt của mình mà ngồi xuống, nhưng quả thật nó như hút cạn sức lực của cậu. Ánh mắt của Nhạn Nhung rơi lên thân thể cậu. Đột nhiên, Nhạn Nhung dùng hai tay sờ lên đầu nhũ của cậu, sau đó lại xoa xoa nắn nắn ngực cậu.
Rõ ràng là màn hình phẳng, nhưng lại mềm mại đến lạ thường. Lý Nhược Thần theo bản năng muốn tránh né, nhưng khi chạm vào ánh mắt lạnh lẽo của Nhạn Nhung, cậu liền khựng lại.
Cậu liền động hai cái, côn ŧᏂịŧ của Nhạn Nhung bên trong khiến cậu bất giác cảm thấy khó chịu, các vách thịt nhạy cảm bên trong cũng trở nên mềm ra, cảm giác rất kỳ quái. Hàn Sơ Lẫm ở phía sau đỡ lấy côn ŧᏂịŧ của mình mà ma sát lên mông cậu, tay hắn còn giữ lấy eo cậu để cho Nhạn Nhung chuyển động, nói: "Mau kêu lên, người đàn bà kia nói gì, cậu liền kêu theo."
Nhạn Nhung đưa tay lên, nắm lấy âʍ ѵậŧ của cậu, âʍ ѵậŧ cũng lộ ra bên ngoài, sưng đỏ trong tay anh, kɧoáı ©ảʍ hệt như dòng điện chạy dọc sống lưng cậu. Lý Nhược Thần nức nở nói theo: "A...côn ŧᏂịŧ lớn quá...nhanh quá...không được..." Hàn Sơ Lẫm mỗi lần nghe thấy giọng cậu liền hung hăng đè eo cậu xuống, tử ©υиɠ lập tức bị khai phá khiến cho Lý Nhược Thần muốn bỏ chạy, thân thể nặng nề của cậu rơi xuống khiến cho côn ŧᏂịŧ kia đâm vào sâu hơn. Một chiếc giường nhỏ chứa ba thanh niên to lớn, nó không ngừng rung lên. Ý thức hỗn loạn, nhưng Lý Nhược Thần vẫn cảm giác được có một ngón tay đang khai mở cúc huyệt của cậu. Chỗ đó làm sao có thể cắm vào chứ, nó siết chặt như vậy, một ngón tay tiến vào đã đau muốn chết rồi. Cậu sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, liên tục cầu xin tha thứ: "Không muốn...nơi đó không thể, nơi đó không thể..." Hàn Sơ Lẫm giữ lấy gáy cậu, để cho thân thể cậu đè lên người Nhạn Nhung, anh có thể ngửi thấy mùi thuốc rất nồng trên người câu, liền đưa tay giữ lấy Lý Nhược Thần, hạ thân cũng không nhàn rỗi mà dùng sức rút cắm. "Anh Hàn, em liếʍ cho anh, a um, cầu xin anh..." Eo cậu bị Nhạn Nhung giữ lấy, dù cho như thế nào cũng không thể động đậy được.
"Đừng có làm loạn." Nhạn Nhung lạnh lùng nhắc nhở cậu. Lý Nhược Thần nhìn thấy thuốc mới lấy vào, hơn một nữa được bôi vào cúc huyệt. Mà Hàn Sơ Lẫm căn bản cũng không đủ kiên nhẫn để khuếch trương, đỡ lấy côn ŧᏂịŧ mà nhắm thẳng vào cúc huyệt được bôi đầy thuốc, thô bạo mà cắm vào bên trong. Lý Nhược Thần đau đến mức muốn giãy giụa, cậu cảm thấy chỗ đó của mình nhất định đã rách ra rồi, liền muốn đưa tay chạm vào, thì chạm phải hai côn ŧᏂịŧ to lớn kia, hạ thân câu đã được lấp đầy, khiến cho bụng cậu cũng muốn vỡ tan. "Thật xin lỗi, a, cầu xin hai người, bụng muốn rách ra rồi, không được, thật sự không được..." Lời nói của cậu không còn mạch lạc được nữa. Hàn Sơ Lẫm hừ một tiếng, cúc huyệt của tên rác rưởi thật sự quá chặt, nhưng cũng rất thoải mái, hắn liền tiến vào bên trong, Lý Nhược Thần vì đau mà hét lên, hắn liền bất mãn mà nắm lấy cổ chân cậu uy hϊếp: "Không phải là nói cậu rên lên gợϊ ȶìиᏂ sao? Còn như vậy nữa tôi liền chặt chân cậu." Cổ chân tựa như có chiếc kiềm sắt kẹp lấy, Lý Nhược Thần liền nức nở mà học theo người phụ nữ kia. "A...thật thoải mái, um....a...um..." Nhạn Nhung nhìn dáng vẻ thống khổ của cậu, xem ra người này là trong lòng nghĩ một đằng mà miệng lại nói một nẻo, anh lập tức nhéo lấy đầu nhũ của cậu. Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhung một trước một sau hành hạ cậu, bọn họ có thể cảm nhận được dáng vẻ của nhau chỉ cách một lớp da thịt, cả hai dường như trở nên hưng phấn mà dùng sức hơn. "Sắp hỏng, phía dưới sắp hỏng, anh Hàn...em liếʍ cho anh, đau quá...thật sự rất đau..."
Cúc huyệt trở nên nóng rực, tiểu huyệt phía trước cũng bị Nhạn Nhung hành hạ, vừa đau lại vừa thoải mái. Lý Nhược Thần cũng quên mất bản thân phải rên một cách gợϊ ȶìиᏂ, chỉ cầu xin bọn họ tha cho mình, Hàn Sơ Lẫm nghe thấy cậu khóc lóc cũng không tệ lắm, liền điên cuồng cắm rút, không nhịn được mà nói: "Nói xong chưa, chỉ có trâu cày mới mệt, đất làm sao có thể xấu chứ?" Hắn nhìn thấy hai cái lỗ dâʍ đãиɠ của cậu ngậm chặt lấy côn ŧᏂịŧ: "Biết là miệng trên của cậu cũng muốn ngậm lấy côn ŧᏂịŧ, chờ lúc quay về sẽ mua cho cậu một cái dươиɠ ѵậŧ giả, sau đó ba cái miệng của cậu đều sẽ được lấp đầy." "Không phải...đau...thật sự rất đau..." Sau khi hai người bọn họ bắn tinh, Hàn Sơ Lẫm liền hướng về phía mông của Lý Nhược Thần mà chụp hình, cặp mông trắng nõn đã ửng đỏ cùng với hai cái lỗ dâʍ đãиɠ không thể khép lại được, tϊиɧ ɖϊ©h͙ cũng theo đó mà chảy ra ngoài. Hai người liền đổi vị trí, Hàn Sơ Lẫm cùng Nhạn Nhưng một trước một sau mà hành hạ cậu. 12: Lý Nhược Thần bất tri bất giác hôn mê. Chờ đến lúc cậu tỉnh dậy, liền thấy bản thân đang nằm trên giường Nhạn Nhung. Giường ở ký túc rộng một thước rưỡi. Lý Nhược Thần cuộn tròn nằm cuối giường, Nhạn Nhung gác chân lên chiếc bụng ấm áp của cậu. Lý Nhược Thần cũng từng đọc sách, thời xa xưa quý tộc thường sẽ có một nha đầu làm ấm giường, có lúc sẽ đặt chân lên ngực cô gái để làm ấm. Bây giờ đã là thế kỉ hai mươi mốt, mọi người đều bình đẳng, nhưng cậu lại bị Nhạn Nhung cùng Hàn Sơ Lẫm hàn hạ, ngay cả một thân phận nha đầu làm ấm giường cũng không bằng. Cái sự thật trần trụi này khiến cho Lý Nhược Thần phải thở dài một tiếng, trong lòng không khỏi chua xót. Cậu động đậy muốn bò xuống giường, nhưng ảnh hưởng đến phía sau, đau đến mức nước mắt bất giác chảy ra ngoài. Cảm giác này so với bị đánh còn đau hơn nhiều. Nhưng mà cậu động một cái cũng vô tình đánh thức Nhạn Nhung. Nhạn Nhung mới vừa tỉnh dậy, hai mắt cũng có chút thanh tỉnh, so với dáng vẻ bất cần đời lúc thường ngày thì ôn nhu hơn nhiều. Nhưng hành động của anh thì không hề ôn nhu chút nào, anh liền kéo lấy cánh tay cậu mà. Cậu nhìn Hàn Sơ Lẫm còn ngủ ở đối diện, Lý Nhược Thần liền nhỏ giọng nói: "A, thật xin lỗi anh Nhạn, em làm phiền anh rồi..." Lý Nhược Thần bị Nhạn Nhung kéo đến bên người, da thịt của hai người ma sát vào nhau. Nhạn Nhung không hổ là động vật máu lạnh, da thịt cũng vô cùng lạnh lẽo. Lý Nhược Thần nhớ đến liền cảm thấy không vui, cậu thật sự đau đến chết mức, làm tiếp sợ không chịu nổi mất. Tâm tình Nhạn Nhung sáng sớm khá tốt, tựa như không có hứng thú gì, chỉ lật người cậu lại, đem mặt cậu hướng ra ngoài, một cánh tay luồn qua nách cậu, sờ lên ngực cậu, một cánh tay khác giữ lấy eo cậu. Một viên thịt chọc vào lòng bàn tay anh, xúc cảm rất mềm mại. Lý Nhược Thần hệt như một cô gái, khi ngực bị chạm vào liền mất tự nhiên, lại bị Nhạn Nhung ôm vào trong lòng hệt như một con búp bê, khiến cậu càng không cảm thấy tự nhiên. Ngực cậu phẳng lỳ, nhưng Nhạn Nhung hệt như không nặn ra chút thịt thì sẽ không buông cậu ra. Nhưng cậu không dám động đậy, thân thể cũng trở nên cứng đờ mặc cho Nhạn Nhung muốn làm gì thì làm. Không bao lâu sau, cơn mệt mỏi đã kéo ý thức cậu chìm vào trong giấc ngủ. Lúc Lý Nhược Thần ngủ sẽ không nhúc nhích, mà cơ thể cũng rất nóng. Nhạn Nhung lại cực kỳ yêu thích nhiệt độ này của cậu, nên anh cảm thấy rất hài lòng. Bên trong ký túc ấm áp, Hàn Sơ Lẫm mơ mơ màng màng nằm trên giường. Chiếc giường còn lại là Nhạn Nhung đang bóp ngực của Lý Nhược Thần, giống như anh đang thi thoảng đùa bỡn nó, dáng vẻ còn rất mơ màng. Hôm sau, vết thương trên người Lý Nhược Thần đã không còn đau đớn nữa, cuối cùng là cậu uống một viên thuốc hạ sốt, sau đó là hai viên vitamin, bổ sung chút dinh dưỡng. Buổi chiều có hai tiết tự chọn. Bề ngoài trường học này hệt như đang chú trọng việc giáo dục học sinh, mỗi kỳ các học sinh sẽ được chọn môn tự chọn, từ dương cần đến đánh đàn nhị, cái gì muốn thì đều sẽ có được. Lý Nhược Thần lựa chọn dương cần. Lúc ghi danh cậu bị một đàn chị kéo vào, cứ như vậy mà ngây ngốc điền vào hai chữ dương cầm. Cậu đối với âm nhạc quả thật không biết một chữ, một bài hát phải học rất lâu mới có thể hát lưu loát. Đàn chị đến phòng học hướng dẫn cậu cách trình diễn, Lý Nhược Thần phải vắt hết óc học tập, cửa phòng đột nhiên bị mở ra. Lý Nhược Thần ngơ ngác nhìn về phía cửa, vội vàng đứng lên: "Anh Nhạn...anh Hàn...hai người sao lại đến đây?" Hàn Sơ Lẫm tùy ý nói bừa một câu, liếc nhìn nữ sinh bên cạnh, giễu cợt nói: "Đương nhiên là để vun đắp tình cảm rồi." Càng về cuối hắn càng trầm giọng hơn. Nhạn Nhung cũng lạnh lùng nhìn Lý Nhược Thần đang đứng gần nữ sinh kia. 13: Hàn Sơ Lẫm liền chậc lưỡi một tiếng: "Được rồi, nếu không có chuyện gì, thì đi ra ngoài."