“Cô Lạc Ương, cô đang nghĩ gì thế?” Dáng vẻ nhanh chóng thu nước mắt lại của Dạ Ương làm dì Thu có chút không hiểu sao, vừa rồi còn khóc như mưa, sao bây giờ lại như đang nghĩ tới chuyện khác thế.
Dạ Ương hoàn hồn, cô lắc lắc đầu: “Dì Thu, cháu không sao đâu, dì đi ra ngoài trước đi, cháu muốn nghỉ ngơi!”“Ai? Còn chăn nữa! ” Dì Thu còn chưa nói xong đã bị Dạ Ương đẩy ra ngoài.
Dạ Ương nhìn trang web trống rỗng, cô tắt máy tính rồi tiếp tục ngồi trước bàn trang điểm.
Cô giơ vuốt ve khuôn mặt mình, cô gái trong mặt hơi ửng đỏ, vừa khuynh thành vừa tuyệt diễm, đôi mắt đẹp đầy sương mù giống như câu mất hồn phách con người, đôi môi no đủ lộ vẻ lóng lánh dưới ánh mặt trời, chiếc mũi cao thẳng tinh xảo, ngũ quan hoàn mỹ đến mức gần như dằn tất cả mọi thứ xung quanh xuống.
Cô đã nhìn khuôn mặt này rất nhiều năm, chỉ tiếc gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ này lại quá non nớt.
Cô vốn cho rằng mình thật sự sẽ chết trên bàn phẫu thuật như thế, không ngờ cuối cùng trọng sinh lên cơ thể giống mình như đúc.
Nếu hiện tại cơ thể này thuộc về cô, hơn nữa muốn ra ngoài chơi cũng không cần lén lén lút lút như trước nữa.
Thậm chí giờ cô muốn làm gì cũng không còn người nào quản thúc, Tô Lạc ương sao, tôi sẽ thay cô sống thật tốt!Cô sẽ từ từ điều tra thông tin về nước B và nhà họ Dạ, cô có dự cảm, một ngày nào đó mình nhất định có thể gặp lại ba mẹ.
Còn hai đứa bé nữa, mẹ xin lỗi các con, là mẹ không bảo vệ các con thật tốt, mẹ nhất định sẽ báo thù cho hai đứa!Tô Lạc Ương thoáng nhìn hoa viên như tiên cảnh trước mặt, nhưng hiện tại cô không có chút tâm trạng nào để thưởng thức.
Tô Lạc ương ngồi xuống ghế, hai ngày nay cô không nhìn thấy Kỳ Mặc Trần, hơn nữa Kỳ Mặc Trần cũng không phái người đi theo cô, lúc này cũng biết được đại khái tình hình của mình.
Hai ngày sau…Hai ngày nay Tô Lạc Ương luôn ở trong phòng tiếp nhận những ký ức không thuộc về mình.
Kỳ Mặc Trần cũng không biết đang làm chuyện gì, từ ngày đó, Tô Lạc Ương vẫn không nhìn thấy anh.
Hai hôm nay cô ngoan ngoãn ở trong Kỳ Trạch, chuyện đơn giản thế này nên Kỳ Mặc Trần không hạn chế tự do của cô.
Cô muốn đi đâu thì đến chỗ đó.
Hoa viên đằng sau đại trạch của nhà họ Kỳ.
“Dì Thu, dì đừng đi theo con nữa, con chỉ muốn đi dạo trong hoa viên một chút thôi!” Tuy Kỳ Mặc Trần không hạn chế tự do của cô, nhưng không có nghĩa sẽ không ai đi theo mình.
Mỗi lần Tô Lạc Ương oán giận đều sẽ nhận được câu trả lời máy móc như: “Cô Lạc Ương, chăm sóc cô là trách nhiệm của tôi!”Cuối cùng Tô Lạc Ương cũng không nhịn được nữa, tuy cô có thể tùy ý đi lại, thậm chí có thể rời khỏi Kỳ Trạch, nhưng lại luôn có người kè kè theo sau.
Kiếp trước mẹ cũng sắp xếp không ít người bên cạnh để bảo vệ cô, hiện tại sống lại một đời, cô không muốn để mệnh của mình nằm trong tay người khác nữa.
Tô Lạc Ương đứng thẳng trước hồ sen bên hoa viên, cô hơi đưa mắt, trong con ngươi thanh triệt lập tức bắn ra vô số tia sáng: “Dì đừng đi theo tôi nữa, nếu không, bây giờ tôi sẽ lập tức nhảy xuống đấy.
”Đối diện với con ngươi của Tô Lạc Ương, vậy mà dì Thu lại cảm giác vô hình trung có một cỗ áp bức, bà ấy chỉ cảm nhận được loại cảm giác này trên người chủ tử thôi.
Cô Lạc Ương thoạt nhìn có vẻ khiến mọi người cảm thấy nhu nhược dễ bị ức hiếp, sau đó muốn yêu thương bảo vệ trong lòng, sao bây giờ đột nhiên như thay đổi thành một người khác thế?“Vâng, cô Lạc Ương!” Dì Thu đưa áo choàng cho Tô Lạc Ương mới vội vàng rời đi.
Từ ngày đó, dù Kỳ Mặc Trần có rất nhiều thủ hạ lợi hại nhưng anh không phái người đi theo cô, chỉ để dì Thu chăm sóc cô, nói cách khác cô có thể tùy ý rời khỏi đại trạch của nhà họ Kỳ!Vậy còn chờ gì nữa, nhân mấy ngày nay không nhìn thấy Kỳ Mặc Trần, cô nhất định phải rời khỏi đây trước.
Người đàn ông kia âm tình bất định, cô không muốn nghĩ nát óc để ứng phó với anh nữa đâu.Kiếp trước tốt xấu gì cô cũng là đại tiểu thư nhà họ Dạ được sủng trong lòng bàn tay, cô thật sự không muốn bị người khác độc chiếm thành của riêng.
Không phải lúc trước những người trong mấy đại gia tộc kia rất thích nuôi dưỡng nô lệ để tìm hoan hàng đêm à, nếu cô cũng bị người đàn ông kia coi như nô lệ, vậy cô tình nguyện chết một lần nữa!Nếu đã hạ quyết tâm thì bây giờ phải đi ngay, Tô Lạc Ương cũng không nhàn rỗi.
Cô đứng lên, lúc này đột nhiên choáng váng một trận, trong đầu hiện lên một chút hình ảnh.
Đó là một chỗ âm u đáng sợ, có máu, xích sắt, xích sắt quấn lấy người phụ nữ tóc rối kia, còn có một người đàn ông đứng trước mặt người phụ nữ nữa!Đây là?Trong đầu Tô Lạc Ương đang dần hiện lên những hình ảnh trong kí ức, đột nhiên, không biết ai dùng kim châm cổ cô, rất nhanh ý thức đã trở nên mơ hồ.Là ai? Lại là bọn họ sao, loại cảm giác này khiến cô cảm thấy hình như là đám người đó!Vì sao, vì sao đã lấy con tôi rồi mà các người vẫn không buông tha…Chìm xuống!Tô Lạc Ương lắc lắc đầu đau nhức, lúc cô giơ tay lên gõ đầu một cái, xích sắt lại vang lên tiếng “Leng keng leng keng”.Xích sắt!Tô Lạc Ương bỗng nhiên tỉnh táo lại, cô phát hiện mình đang đứng trong một tầng hầm ngầm vô cùng âm u, tay chân bị xích sắt khóa lên tường không thể động đậy được.Nhìn cảnh tượng trước mắt này, cô đột nhiên nghĩ đến cảnh mình bị người ta khóa trên bàn phẫu thuật.