⬅ Trước Tiếp ➡
Con ngươi của Kỳ Mặc Trần hơi rũ xuống, Dạ Ương lập tức hiểu ra, tiếp tục giúp cột lại dây lưng chưa xong cho anh.“Ăn cơm đi!” Người đàn ông đi đến vị trí chủ vị rồi ngồi xuống, nhưng hai mắt lại không hề rời khỏi Dạ Ưong dù chỉ một khắc, trong con ngươi hiện lên vẻ nghi hoặc, cũng vô cùng khó hiểu.Bắt đầu từ sáng nay, anh đã nhận ra cô gái này có gì đó không ổn lắm, là do anh chưa hiểu biết cô sao?Dạ Ương vô cùng khó khăn, cô thật sự thật sự không muốn ngồi gần người đàn ông này.
 
Ngồi bên cạnh tòa băng sơn vạn năm như thế thì ăn cơm kiểu gì, không bị đông chết đã đội trời lắm rồi!“Cô Lạc Ương, mời ngồi!” Lúc Dạ Ương vẫn đang nghĩ có nên ngồi bên cạnh người đàn ông kia không đây, dì Thu đã kéo ghế bên cạnh Kỳ Mặc Trần ra rồi.Dạ Ương: “…” Cô ngồi là được chứ gì!Kết quả Dạ Ương vừa ngồi xuống, con ngươi người nào đó đã nhìn về phía này, Dạ Ương bị anh nhìn đến mức có chút sởn tóc gáy, đủ rồi đấy, tốt xấu gì thân thể này cũng là của cô rồi, có thể đừng sợ người đàn ông này nữa được không.“Không sợ tôi?” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai cô.Dạ Ương ngước mắt liền thấy người nào đó hơi nhếch môi, đang trào phúng cô sao? Hay bản thân mình?Truyện được cập nhật duy nhất tại …Sợ, sao mà không sợ cho được, cô sợ muốn chết hiểu không, có quỷ mới biết cô gánh lấy thân thể vô cùng sợ hãi anh này đã hao phí biết bao nhiêu tinh thần và sức lực.Dạ Ương thật sự rất muốn nói không sợ, nhưng cô lại không thốt ra được hai chữ này.
Bầu không khí vất vả lắm mới dịu lại lập tức trở nên ngưng trọng hơn, Dạ Ương cũng có thể cảm giác lệ khí trên người người đàn ông này càng ngày càng dọa người.Dì Thu đứng bên cạnh thấy thế thì gấp như kiến bò trên chảo, mới đầu còn vui vì Dạ Ương ngồi bên cạnh chủ tử, dù sao mấy tháng tới đây cô Lạc Ương thường xuyên chọc chủ tử không vui, cũng căn bản không muốn ngồi trên bàn ăn cùng chủ tử.
 
Bây giờ vất vả lắm mới thấy cô Lạc Ương hơi thay đỏi, vừa rồi còn lo lắng sức khỏe của chủ tử nên bảo bà ấy lấy áo choàng xuống, sao đột nhiên lại thành thế này rồi.Ngay lúc lệ khí trên người Kỳ Mặc Trần sắp len lỏi khắp nơi, Dạ Ương đặc biệt ‘bình tĩnh’ cầm đũa, gắp một miếng thịt kho tàu, sau đó dưới ánh mắt thô bạo lạnh lẽo của Kỳ Mặc Trần bỏ vào trong chén anh.Dạ Ương thu đũa lại: “Anh nhìn như vậy không sợ mới lạ, nếu nhìn tôi dịu dàng hơn thì đã không sợ rồi, hắc hắc, thịt kho tàu thơm quá đi, chắc ngon lắm đấy, anh nếm thử đi.”Kỳ Mặc Trần: “…”Dì Thu: “…”Dáng vẻ tươi cười như hoa của cô gái làm hơi thở lạnh lẽo xung quanh Kỳ Mặc Trần bỗng nhiên an tĩnh lại, Kỳ Mặc Trần nhìn chằm chằm Dạ Ương, trong con ngươi đen nhánh kia không nhìn ra bất kì cảm xúc nào.Tay Dạ Ương đặt dưới bàn siết chặt lại, trong lòng cố gắng an ủi mình, không thể sợ, không thể sợ được, nếu bây giờ cô cứ sợ, vậy nỗi sợ hãi với người đàn ông này sẽ vĩnh viễn không xóa bỏ được.
Nếu thân thể này đã là của cô, vậy cô sẽ không cho phép có những cảm xúc khác ảnh hưởng tới mình.Không biết bầu không khí trong đại sảnh trầm mặc bao lâu, cuối cùng người đàn ông thu hồi ánh mắt, kẹp miếng thịt kho tàu trong chén lên: “Được!”Thôi bỏ đi, cô vẫn đừng nên mơ tưởng người đàn ông này có thể dịu dàng nhìn mình..
Sau khi ăn xong bữa cơm ‘hòa thuận vui vẻ’ với Kỳ Mặc, Dạ Ương tùy đại một cái cớ nói mình phải về phòng, Kỳ Mặc Trần cũng không ngăn cản, để Dạ Ương về phòng mình.“Lạc Ương!” Dạ Ương vừa bước lên bậc cầu thang, phía sau đã truyền đến giọng nói của người đàn ông kia.Lạc Ương? Dạ Ương sửng sốt một giây.Trong lòng chợt thầm kêu không ổn, đôi chân dẫm lên cầu thang thu lại một nửa, giả bộ như dáng vẻ không được khỏe lắm.Thế mà người đàn ông này lại đang thử cô, nhưng đợi đến khi cô phản ứng lại thì đã muộn.
Hiện tại đáp lại chắc chắn sẽ khiến người đàn ông này hoài nghi, bây giờ trong đầu cô chỉ nghĩ đến câu tự mình hại mình, thái độ vừa rồi của cô chuyển biến quá lớn nên khiến người đàn ông này nghi ngờ à?Truy cập để đọc truyện đầy đủ và nhanh nhất.Nếu để người này biết được cô đã không còn là Tô Lạc Ương lúc trước, cô cũng không dám nghĩ đến kết cục của mình có thể lành lặn hơn cô hầu gái vừa rồi chút nào không.Cả người cô lảo đảo bước đi, tình hình cơ thể lúc này của cô nếu đi đường cũng có chút vấn đề, căn bản không có năng lực để mình không té ngã.
Hiện tại chỉ cần cô đừng ngã quá thảm là được, ngay lúc cả người sắp đo sàn nhà, một cánh tay lạnh lẽo đột nhiên ôm lấy eo cô, Dạ Ương ổn định lại cơ thể, ngước mắt đã đối diện với con ngươi sắp tức giận của Kỳ Mặc Trần.Tốc độ của người đàn ông này nhanh thật!Dạ Ương lẩm bẩm: “Anh đã đồng ý phải dịu dàng mà!”Thôi kệ, méo mó có còn hơn không, giữ mạng nhỏ quan trọng hơn.Giọng nói uất ức của cô gái làm lửa giận sắp phát tác của Kỳ Mặc Trần cố gắng kiềm chế lại, Dạ Ương thấy Kỳ Mặc Trần bình tĩnh xuống, làm nũng nói: “Tại anh đột nhiên gọi tôi đấy!”Kỳ Mặc Trần đỡ lấy cô.Cô vẫn nhanh đi lên thôi, Dạ Ương nhấc chân vội vã lên lầu.Bất chợt, người đàn ông kia ôm lấy eo cô, một tay xuyên qua chân cô, trực tiếp bế kiểu công chúa chạy lên phòng.Dạ Ương đột nhiên bị Kỳ Mặc Trần bế lên, nhưng cô lại không dám nói mình muốn tự đi nên đành kệ Kỳ Mặc Trần ôm mình trở về phòng.Mà Kỳ Mặc Trần hình như có chuyện gì đó, chưa nói gì đã trực tiếp buông cô rồi rời đi.Kỳ Mặc Trần vừa đi, Dạ Ương đã xốc chăn lộp cộp lộp cộp chạy tới trước bàn trang điểm, bữa cơm vừa rồi giống như trải qua đại chiến thế giới vậy, cô vẫn chưa hiểu rõ tất cả tất cả những chuyện này đâu!Nhìn khuôn mặt giống đúc như cô kiếp trước trong gương, cô chợt đoán đây có phải là cô em gái thất lạc nhiều năm của mình không.Nhưng nghĩ lại thì thấy không có khả năng này, trên thế giới xảy ra vô số chuyện thần kỳ.
Ngay cả chuyện hoang đường như trọng sinh cũng có, vậy có người giống hệt cô cũng là chuyện bình thường mà.
Huống chi cô có tất cả kí ức của cô gái này, thân thể này là cô cháu gái nhỏ tuổi nhất nhà họ Tô ở Đế Kinh.Huống chi, đồng lừa trong gia tộc Dạ thị của cô chỉ có một cặp con gái, không có khả năng sẽ có đứa trẻ thứ ba được.Hiện tại, chẳng qua cô đã trọng sinh trên người cô gái có dáng vẻ giống mình tên là Tô Lạc Ương thôi.Đế Kinh là thủ đô lớn nhất của nước Z, cô mới chỉ nghe thấy nước Z trong miệng mọi người thôi, còn cô từ nhỏ đã lớn lên ở nước B.Nước Z và nước B quốc cũng không chỉ trải dài một châu, mà là hai quốc gia có khoảng cách cách xa nhau nhất.
 
Cũng không biết bây giờ ba mẹ và anh trai cô thế nào rồi, không biết cô có thể liên lạc được với bọn họ không.Không được, cô phải thử một lần mới được, dáng vẻ lúc này của cô giống kiếp trước như đúc, điểm khác biệt duy nhất đó là tuổi không giống nhau.
Nếu cô giải thích tình huống này thật rõ ràng, ba mẹ và anh trai nhất định sẽ chấp nhận cô thôi, Dạ Ương ngước mắt nhìn về phía máy tính cách đó không xa.Cô chạy tới mở laptop, sau đó mở trang web ra.
Hiện tại điều cô cần làm là kiểm tra đường đi đến nước B, như vậy mới bắt đầu kế hoạch rời khỏi nơi quỷ quái này.Trang web vừa mở ra, tay Dạ Ương đặt trên bàn phím.
 
Nhưng con ngươi cô lại đột nhiên trợn to ra, thậm chí còn xoa xoa hai mắt, cho rằng mình nhìn nhầm cmnr.Ngày 19 tháng 5 năm Xx30!Sao, sao có thể như vậy được, nếu cô nhớ không lầm, không phải năm cô chết là xx25 mà, sao bây giờ lại là năm xx30!!!Không, không có khả năng!Sao lại thế được, chẳng qua cô chỉ nhắm mặt một phát mà thôi, sao lại đột nhiên qua luôn 5 năm thê, vậy mà cô lại trọng sinh vào 5 năm sau!!!.
Sao lại thế, tại sao lại thế được, vậy mà cô lại trọng sinh tới năm năm sau.
Nói cách khác, vậy cô đã chết 5 năm rồi à!Dạ Ương lắc đầu kéo suy nghĩ của mình về, cho dù cô không tin thì sao, chuyện này thật sự đã xảy ra trên người cô.Không, cho dù đã qua 5 năm rồi thì sao, nhất định ba mẹ và anh trai sẽ vẫn nhận ra cô.Dạ Ương tìm từ “nước B” trên trang web, nhưng lập tức nhảy ra một dòng chữ ‘không có kết quả, không tìm được bất cứ thông tin nào về nước B’.Nhìn thấy mấy chữ này, Dạ Ương hoàn toàn sụp đổ.
Cô trực tiếp ngã ngồi đến từ trên ghế xuống đất, vất vả lắm mới bốc lên một chút hy vọng thì lập tức tan biến hết.
 
Tâm trí cô luôn rất kiên cường, ngay cả khi đứa con trong bụng bị người ta lấy đi cô cũng không khóc, nhưng không biết vì sao lúc này co lại cực kỳ muốn khóc, nước mắt giống như nước suối chảy dọc xuống, không ngừng chảy ròng từ hốc mắt xuống.Cô thật sự rất nhớ ba mẹ mình, tuy từ nhỏ ba mẹ đối xử rất nghiêm khắc với hai anh em các cô, nhưng cô cũng biết, sống trong những đại gia tộc thế này nếu không có năng lực thì sẽ bị người khác coi như rác rưởi.
Cô cũng biết hai người họ chỉ muốn tốt cho hai anh em mà thôi, chẳng qua hiện tại cô lại hoàn toàn không tra được tin tức của nước B và nhà họ Dạ, nước B dương như đã bốc hơi khỏi thế giới này.Cô vẫn muốn điều tra rốt cuộc lúc trước là ai muốn giết mình, thậm chí còn lấy đứa trẻ đang sống sờ sờ từ trong bụng ra, nhưng bây giờ nước B đã biến mất tiêu, cô tra kiểu gì đây?“Cô Lạc Ương, sao cô lại ngồi dưới đất thế, cảm lạnh thì sao đây?” Đúng lúc này, dì Thu cầm chăn vừa giặt sạch trên tay đi tới, vừa bước vào đã thấy Dạ Ương ngồi dưới đất.Bà ấy vội vàng ném chiếc chăn kia lên trên giường, sau đó nhanh chóng kéo Dạ Ương lên.Hai mắt Dạ Ương mông lung đẫm lệ ngước nhìn dáng vẻ lo lắng hiện tại của dì Thu, nghĩ đến chuyện nếu bây giờ mẹ ở bên, có lẽ mẹ cũng sẽ quan tâm cô như thế.Dì Thu vừa nâng Dạ Ương dậy, Dạ Ương lại trực tiếp xoay người ôm lấy dì Thu, đầu rúc trên vai bà ấy gào khóc nức nở.
 
Nếu không phải căn phòng này cách âm không tệ, chắc bây giờ có lẽ đã kéo Kỳ Mặc Trần chạy lên đây rồi.Dì Thu bị hành động bất chợt này của Dạ Ương làm cho nhảy dựng, nhưng Dạ Ương cũng chỉ dựa trên đầu vai bà ấy khóc nức nở một lúc mà thôi.Dì Thu chỉ cho rằng vừa rồi nhóc con này bị chủ tử dọa sợ.
Bà ấy cũng đã làm việc ở đây một thời gian rất dài, cũng thuộc dạng người lớn tuổi trong căn nhà này, quản không ít người dưới.Chắc mới đầu bà ấy cũng sợ cô Lạc Ương này sẽ bị cảm thôi, nhưng nghĩ đến cô bé này chỉ đến đây được mấy tháng, nói thế nào cũng mới là một cô gái nhỏ 17 18 tuổi, bị chủ tử đối xử như thế nên trong lòng chắc chắn rất sợ hãi.Nghĩ đến đây, dì Thu giơ tay vỗ vỗ lưng Dạ Ương: “ Cô Lạc Ương, đừng khóc nữa, thật ra chủ tử không đáng sợ như cô nghĩ đâu, chỉ cần sau này cô đừng đối nghịch với chủ tử nữa, cậu ấy nhất định sẽ đối xử với cô thật tốt!”Dạ Ương ghé lên đầu vai dì Thu khóc một lát, lúc cô lấy lại tinh thần mới phát hiện mình hơi giả dối, rất nhanh đã thoát khỏi bi thương.Dạ Ương cũng không ngờ lúc đó mình lại khóc như thế, lúc trước cô tìm mọi cách muốn rời khỏi nhà họ Dạ để đi ra ngoài khám phá thế giới rộng lớn.
Không ngờ còn chưa nhìn thấy thế giới đã bị làm cho lớn bụng, chưa kết hôn đã có thai, có nhà không thể về, cũng không biết do ai biết được tin tức cô rời khỏi nhà họ Dạ mà đuổi giết không ngừng..
Chỉ mới xa cách ba mẹ chưa tới một năm, cuối cùng không ngờ vừa chớp mắt đã 5 năm trôi qua.
5 năm này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao cô không hề tra được thông tin cơ bản nào của nước B, còn nhà họ Dạ cũng biến mất như nước B, cô chẳng hề biết tin tức gì về nhà họ Dạ hết.
⬅ Trước Tiếp ➡