⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi tay Kỳ Mặc Trần bởi vì giãy giụa nên bị xích sắt chế tạo từ thép đen làm tay bị thương, đau đớn làm đầu óc anh thoáng thanh tỉnh trong chớp mắt, anh nghe được, nghe được cô gái kia nói anh là ác ma uống máu người!
Anh không phải ác ma uống máu người, anh chỉ là, chỉ là không khống chế được chính mình.
Nửa tiếng sau, bên trong bỗng nhiên không có âm thanh, Diêm Lâm đứng ở ngoài cửa trong lòng lộp bộp nhảy dựng, vội vàng đẩy cửa ra.
Chỗ cổ tay người đàn ông nhỏ máu, hiển nhiên là giãy giụa quá độ bị xích sắt tổn thương tới rồi, người đàn ông bị buộc xích sắt đã nhắm mắt lại, vẫn luôn không nhúc nhích!
Diêm Lâm vội vàng cầm chìa khóa giúp Kỳ Mặc Trần cởi bỏ khóa trên xích sắt, đang lúc anh muốn nâng Kỳ Mặc Trần đi ra ngoài, người đàn ông vốn hôn mê đột nhiên mở mắt, một ánh sáng đỏ chợt lóe qua trong mắt người đàn ông!
Diêm Lâm đang đỡ Kỳ Mặc Trần liền thân thể cứng đờ, lập tức phản ứng lại, biểu tình hoảng loạn quát hai thuộc hạ trước mặt, “Đi mau, đề phòng bậc một, liều mạng cũng không thể để chủ nhân rời đi biệt thự!”
Hai tên thuộc hạ kia cũng nhìn thấy chủ nhân tỉnh, trực tiếp sợ tới mức hồn phi phách tán, nghe được lời Diêm Lâm càng là giống như gió, chạy ra ngoài, tuyệt đối không thể để chủ nhân rời đi nơi này, nếu không ngày mai chỉ có thể nhìn thấy một mảnh máu tanh!
Diêm Lâm mới vừa nói xong, đã cảm giác chính mình giống như bị dã thú thích giết chóc rất nặng theo dõi, Kỳ Mặc Trần nắm cổ tay của anh ta, không hề phân trần đã ném ngã Diêm Lâm trên mặt đất.
Diêm Lâm chỉ cảm thấy xương cốt của mình đều sắp bị lần té ngã này làm vỡ nát, nếu là ngày thường người khác quăng ngã anh, Diêm Lâm cảm thấy cũng không có gì, nhưng hiện tại đối diện anh chính là chủ nhân, hơn nữa còn là chủ nhân đang phát bệnh.
Diêm Lâm đã chuẩn bị tốt phải chịu chết, nhưng Kỳ Mặc Trần quăng ngã anh xong thì hoàn toàn không có động tác tiếp theo, giây tiếp theo thân ảnh chủ nhân đã biến mất ở tại chỗ, Diêm Lâm nhìn sang cửa, lại là một bóng chợt lóe qua!
Không xong! Diêm Lâm thầm kêu không xong, nếu hiện tại chủ nhân rời đi nơi này, còn không biết bên ngoài sẽ biến thành cái dạng gì!
Diêm Lâm chịu đựng đau nhức trên người bò dậy, vội vàng đi ra ngoài, những người an bài bên ngoài hẳn là có thể ngăn cản trong chốc lát!
Nhưng anh lại đã đoán sai, lúc này mới trong chốc lát, bên ngoài đã nằm một đống người tứ tung ngang dọc, những người này đều là tinh anh chủ nhân tự mình bồi dưỡng, không nghĩ tới lại không qua được một chiêu của chủ nhân!
Để cho anh uống máu (1)
 
Nhưng hiện tại anh lo lắng nhất chính là chủ nhân đi đâu, anh chỉ là ra ngoài chậm một bước, sao lại không thấy bóng dáng chủ nhân?
Đột nhiên trên mặt đất giơ lên một bàn tay, chỉ thấy một người đàn ông hô một tiếng, “Anh Diêm, anh mau đi tìm chủ nhân, chủ nhân rời đi rồi!”
“Rời đi? Không tốt!” Diêm Lâm cả kinh, cũng hoàn toàn không màng đau nhức trên người, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến cửa biệt thự, lúc này mới phát hiện cửa biệt thự đang nằm an tĩnh trên mặt đất.
Diêm Lâm tưởng tượng đến hậu quả để chủ nhân rời đi, anh liền nghĩ mà sợ, lập tức thả ra tin tức kêu tất cả người ở Kỳ trạch đều xuất động, mạnh mẽ tìm kiếm chủ nhân, tối nay chú định là một đêm không ngủ!
Tô Lạc Ương hàn huyên với ba người Khương Vũ trong chốc lát, lúc sau làm thêm một đống bài tập vượt qua sức chịu đựng, hiện tại đã rất mệt, kêu dì Thu tùy tiện an bài cho đám người Khương Vũ liền trở về phòng của mình.
Tô Lạc Ương tắm rửa xong liền chuẩn bị ngủ, mới vừa tắt đèn nằm trên giường, đột nhiên mép giường xuất hiện một bóng người, bóng người đứng ngược ánh trăng nên không thấy rõ mặt, Tô Lạc Ương trực tiếp bị dọa đến tim gan run lên.
Mẹ ơi, đây, đây là thứ gì?
Kỳ trạch sẽ không còn có thứ như ma quỷ đi, trước kia có lẽ cô sẽ không tin truyền thuyết ma quỷ gì đó, nhưng loại chuyện sống lại này còn có thể xảy ra, thứ ma quỷ này thật đúng là nói không chắc!
Tô Lạc Ương thấy bóng người đứng ở trước giường không nhúc nhích, cô run rẩy sờ soạng cây đèn bên cạnh, ở ngay khi cô sắp sờ đến đèn, bóng người đột nhiên di động.
Bóng người kia đột nhiên bổ nhào vào trên người Tô Lạc Ương, hai tay nắm chặt tay Tô Lạc Ương đè ở một bên, tay đột nhiên bị giam cầm, trái tim Tô Lạc Ương lộp bộp nhảy dựng.
Đang muốn thét chói tai hô to, đột nhiên trên tay truyền đến lạnh lẽo làm cô đoán được người đến là ai, Tô Lạc Ương đối diện đôi mắt khiếp người trong đêm tối, tim gan run rẩy nói, “Kỳ, Kỳ Mặc Trần! Không phải anh nói đêm nay không trở lại sao?”
Nhưng mà trả lời cô là một mảnh tĩnh mịch, người đàn ông giam cầm đôi tay cô cũng không có động tác, Tô Lạc Ương nghi hoặc, sao người đàn ông này lại không nói lời nào?
“Kỳ Mặc Trần?” Tô Lạc Ương thử dò xét gọi một tiếng, trả lời cô vẫn là trầm mặc!
⬅ Trước Tiếp ➡