⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Vũ vẻ mặt giật mình, người bạn tốt này của anh ánh mắt cao muốn chết lại sẽ tự mình đưa danh thiếp cho người khác, không đợi Tô Lạc Ương trả lời, Khương Vũ đã kinh ngạc nói, “Mẹ nó, Bạch Dịch Ngôn, lá gan cậu mập lắm sao, dám công khai đào góc tường của anh Kỳ!”
Bạch Dịch Ngôn phản bác lại, “Lá gan mập cái gì, một người khiến người kiêu ngạo như vậy không thể bị mai một được, nếu cô ấy có thể tiến vào giới nghệ sĩ, tiền đồ là không thể giới hạn. Huống chi, không phải anh Kỳ không ở nơi này sao, sợ cái gì!”
Tần Phong vẫn luôn không nói gì chen vào một câu, “Các người trò chuyện đi, tôi đi bên cạnh ngồi một lát!” Nói xong liền đi đến bên cạnh sô pha.
Người đàn ông bị hành hạ (1)
 
Tô Lạc Ương có chút cứng họng, cô không nghĩ tới lại còn có người hỏi cô có vào giới nghệ sĩ không, nhưng hiện tại cô chính là thiếu cơ hội thành danh.
Cô vẫn luôn không tra được bất kỳ tin tức gì về nước B, cũng không tìm thấy ba mẹ, nếu có một ngày tên cô có thể nổi tiếng khắp toàn thế giới, vậy ba mẹ sẽ có thể biết cô còn sống!
Ánh mắt Tô Lạc Ương đặt lên danh thiếp trên bàn, có lẽ đây là một cơ hội!
Tô Lạc Ương cầm lấy danh thiếp, “Thứ này, tôi nhận lấy!”
“Không phải chứ, chị dâu, chị thật sự muốn vào giới nghệ sĩ sao, nếu anh Kỳ biết, tôi cảm thấy anh ấy sẽ……” Chữ phía sau anh không dám nói ra, quá máu tanh!
Tô Lạc Ương biết anh ta muốn nói gì, đây cũng là điểm khiến cô đau đầu, Kỳ Mặc Trần đối với cô giống như có một loại dục vọng chiếm hữu cưỡng bách, giới nghệ sĩ lại hỗn loạn không chịu nổi, nếu cô muốn tiến vào giới nghệ sĩ, cô cần thiết thu phục người đàn ông này!
Bạch Dịch Ngôn giống như cũng nghĩ tới cái gì, ho nhẹ một tiếng, “Cái đó, tôi có thể làm cô tiến vào giới nghệ sĩ, chẳng qua bên phía anh Kỳ, tôi không giúp được cô!” Trừ phi anh thật sự ngại sống quá lâu!
Nhưng mà, anh sẽ đưa danh thiếp cho Tô Lạc Ương cũng là vì anh thật sự cảm thấy cô gái này rất có thiên phú.
Ánh mắt của anh luôn luôn rất cao, cho dù là những đại minh tinh hạng A đã nâng đỡ nổi tiếng trong công ty anh, anh cũng không thèm liếc mắt, từ khi nhìn thấy cô gái này, liền cho anh một loại cảm giác rất kỳ lạ, cho nên anh mới có thể đưa danh thiếp cho cô!
Tô Lạc Ương nhìn danh thiếp một cái, phía trên viết Bạch Dịch Ngôn giải trí Tinh Tước, phía dưới là phương thức liên hệ.
Tô Lạc Ương tốt xấu gì cũng đã sống lại một đoạn thời gian, trong khoảng thời gian này cô đã tìm hiểu Đế Kinh này một lần,  giải trí Tinh Tước một công ty giải trí hot nhất bây giờ, nghệ sĩ phía dưới càng là mỗi một người đều nổi tiếng đến không thể nổi tiếng hơn, cô tìm hiểu giới giải trí cũng là vì cô đã sớm có tính toán, nếu cô muốn nhanh chóng trở thành người nổi tiếng để ba mẹ biết cô còn sống ở trên thế giới này, chỉ có đứng ở đỉnh cao nhất giới giải trí.
“Thôi rồi, Tiểu Ngôn, tôi không cứu vớt được cậu, nếu như bị anh Kỳ biết cậu xúi giục chị dâu tiến vào giới giải trí, xem anh ấy có lột một lớp da của cậu không! Xin tự bảo trọng!” Khương Vũ vỗ vai Bạch Dịch Ngôn, vẻ mặt anh em tôi không cứu được cậu!
Bạch Dịch Ngôn liếc Khương Vũ một cái, "Cút!"
Nhưng hiện tại anh thật là có một tí xíu hối hận, nếu anh Kỳ biết sẽ không thật lột da anh đi, tưởng tượng đến ánh mắt có thể lăng trì anh kia, thật là có chút sống lưng lạnh lẽo!
 
Bởi vì một thân khí chất ôn hòa của Bạch Dịch Ngôn, Tô Lạc Ương đã nhanh chóng hàn huyên lên với anh ta, ngẫu nhiên hai người có thể câu được câu không nói đến giới giải trí.
Lần trước Khương Vũ cũng chỉ là từng gặp mặt với Tô Lạc Ương, ngày thường một ít nữ sinh thấy bọn họ đều hận không thể dính đôi mắt lên người bọn họ, cô gái này lại hoàn toàn không có, không thể nghi ngờ, ở trong mắt cô bọn họ thật sự chỉ là người đàn ông bình thường.
Giờ phút này, một chỗ biệt thự cách Kỳ trạch không xa
Trong một căn phòng kiểu phong bế tối đen, trong phòng ngoại trừ một cánh cửa thì không có bất cứ thứ gì, cũng không có cửa sổ!
Người đàn ông bị hành hạ (2)
 
Một người đàn ông cứ ngồi dưới đất, anh cúi đầu, trên cổ tay đeo xích sắt, trong miệng còn phát ra tiếng gầm nhẹ của dã thú, “A!”
Diêm Lâm đứng ở cửa, đi qua đi lại, mấy tháng trước máu của Lạc Ương tiểu thư có thể hòa hoãn bệnh của chủ nhân, cũng có thể làm chủ nhân không quá thống khổ, hiện tại chủ nhân hạ nghiêm lệnh không thể lại thương tổn Lạc Ương tiểu thư, nhưng chủ nhân như vậy thật sự có thể chống đỡ được sao?
Trong phòng, người đàn ông để thân trên trần trụi, thống khổ trên thể xác và tinh thần khiến cho anh ngẩng đầu lên, tơ máu lan tràn từ khóe mắt đền mép tóc thoạt nhìn rất đáng sợ, “A!”
Diêm Lâm nghe được tiếng hô chói tai, thiếu chút nữa đã không quan tâm vọt vào, móng tay ấn vào thịt, lúc này lòng bàn tay anh cũng máu thịt mơ hồ, anh ảo não vì sao chính mình không thể thay chủ nhân chia sẻ loại thống khổ này!
⬅ Trước Tiếp ➡