“Tự nhiên là, xin lỗi em!”
Tô Lạc Ương dứt lời, Dương Lệ còn chưa nói chuyện, mấy người vu hãm Tô Lạc Ương đã sắc mặt thay đổi, “Không có khả năng, tôi mới sẽ không theo xin lỗi một kẻ ngu ngốc!”
“Có nói xin lỗi hay không thì tùy các người, nếu hiện tại các người muốn lên đầu đề tin tức trường học, tôi không ngại giúp các người!” Tô Lạc Ương khoanh tay trước ngực, lười biếng ngồi ở trên ghế, bộ dáng không chút để ý dẫn tới Hạ Dục Phong liên tiếp ghé mắt.
Mọi người đều là người 18 tuổi, tự nhiên cũng đều biết đầu đề tin tức Tô Lạc Ương nói là cái gì, nếu video theo dõi này đặt ở trên website chính thức của trường học, vậy bọn họ mất mặt còn không phải là trong chốc lát này.
Nhưng mà, kêu các cô xin lỗi một kẻ ngu ngốc, mặt mũi này cũng là ném không nổi!
Tô Lạc Ương dựng thẳng một ngón tay với bọn họ, một cái tay khác thưởng thức di động, “Cho các người một phút, đã đến giờ tôi cần phải trở về ngủ!”
Một phút sau, đã đến giờ!
Tô Lạc Ương đặt điện thoại di động lên bàn, ngón tay vuốt màn hình, cái miệng nhỏ kéo ra, “Một khi đã như vậy, tôi sẽ đưa các người lên đầu đề đi, vừa vặn cho các người nổi tiếng một phen, các người nên là cảm ơn tôi!”
Ở ngay khi ngón tay Tô Lạc Ương sắp sửa đụng tới màn hình di động, một người nữ sinh xông tới bắt lấy cổ tay của cô, cắt ngang động tác của Tô Lạc Ương, “Chúng tôi xin lỗi!”
Tô Lạc Ương tránh thoát tay cô ta, sau đó đặt tay ở một bên, khóe miệng gợi lên ý cười như có như không, “Bắt đầu đi! Đúng rồi, giọng nói phải lớn một chút, nếu nhỏ giọng tôi sợ tay trơn nhấn lên màn hình thì phải làm sao!”
Tên tớ là Hạ Dục Phong (1)
Nữ sinh bắt lấy cổ tay Tô Lạc Ương đầu tiên cắn môi, nắm chặt tay, móng tay đều sắp đâm rách lòng bàn tay, nhưng vẫn là giọng nói to lớn vang dội đến học sinh giáo viên của mấy phòng học bên cạnh đều có thể nghe được, “Bạn học Tô Lạc Ương, thật xin lỗi, tôi không nên hãm hại cô!”
Có người mở đầu, mấy học sinh làm chuyện này sôi nổi chạy tới trước mặt Tô Lạc Ương xin lỗi, lên đầu đề tin tức là chuyện bọn họ thật sự không ném mặt mũi nổi!
“Bạn học Tô Lạc Ương, tôi sai rồi, tôi không nên hãm hại cô!”
“Thật xin lỗi!”
“Thật xin lỗi!”
Thẳng đến sau khi một người cuối cùng nói xong, Tô Lạc Ương cũng chuyển biến tốt liền thu, liếc xéo mấy người hãm hại cô cô một cái, “Về sau muốn hãm hại người, tốt nhất động đầu óc một chút!”
Dứt lời, cô đứng lên duỗi người, cô mới vừa đi ra hai bước đột nhiên có người giữ cổ tay cô lại!
Tô Lạc Ương quay đầu lại, thấy là người hôm nay giúp cô hai lần, “Ờ…… Có chuyện gì sao?”
Trên khuôn mặt anh tuấn của Hạ Dục Phong treo ý cười nhàn nhạt, lại tự giới thiệu, “Chào cậu, tớ tên Hạ Dục Phong!”
“Hả, à, cảm ơn cậu, Hạ Dục Phong!” Tô Lạc Ương vốn là không muốn để ý, nhưng hôm nay người ta đã giúp cô hai lần, không trả lời cũng không lễ phép!
Nói xong Tô Lạc Ương liền về tới vị trí của mình.
Hạ Dục Phong nhìn bóng dáng Tô Lạc Ương, vẻ mặt khó lường.
Đương nhiên, ánh mắt Hạ Dục Phong nhìn Tô Lạc Ương ở trong mắt người khác, liền thay đổi ý vị.
Nữ sinh xin lỗi trước mặt Tô Lạc Ương đầu tiên đã ấn móng tay vào trong thịt, không phải bởi vì Tô Lạc Ương làm cô ta mất mặt, mà là bởi vì Hạ Dục Phong.
Tô Lạc Ương tự nhiên không biết có người đã hận cô thấu xương, cô chỉ cảm thấy sau lưng có hơi lạnh mà thôi, trở lại chỗ ngồi, đối diện ánh mắt lo lắng của Lâm Tiêu Vũ, cô lắc đầu, chứng minh chính mình không có việc gì!
Lâm Tiêu Vũ lôi kéo tay Tô Lạc Ương, “Lạc, Lạc Ương, vừa rồi cậu dùng máy tính làm cái gì? Sao bọn họ đều xin lỗi cậu?”