⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn thấy bên cạnh Hạ Dục Phong không có ai, Tô Lạc Ương trực tiếp đặt mông ngồi ở bên cạnh anh ta, “Tôi mượn chỗ ngồi một chút!”
Thấy Tô Lạc Ương không hề làm ra vẻ, trên mặt Hạ Dục Phong hiện lên kinh ngạc, còn chưa có người dám ngồi ở bên người anh như vậy.
Nhưng hiện tại trong mắt Tô Lạc Ương đều là tràn ngập máy tính Hạ Dục Phong cho cô mượn, loại máy tính này cũng không phải loại máy tính lưu hành mới nhất trong năm nay, nhưng phối trí bên trong lại là phối trí đỉnh cấp.
Nếu những người này không tin cô, vậy cô chỉ có thể áp dụng một chút biện pháp!
Mười ngón tay mảnh khảnh của Tô Lạc Ương đặt ở trên bàn phím, hít sâu một hơi, thật là đã lâu không có chạm vào thứ này!
Click mở trang web, ở trong nháy mắt kia, mấy người cách Tô Lạc Ương gần nhất bao gồm Hạ Dục Phong đều nhìn thấy, mười ngón tay xinh đẹp của Tô Lạc Ương có động tác nước chảy mây trôi ở trên bàn phím, trên màn hình xuất hiện từng chuỗi số hiệu màu lam không ngừng lưu chuyển, tốc độ tay nhanh đến mấy người kia trên cơ bản chỉ nhìn thấy được bóng dáng tay của Tô Lạc Ương.
Đôi mắt vốn lười biếng lại tùy ý của Hạ Dục Phong, theo động tác của Tô Lạc Ương, hơi ngưng đọng lại trong chớp mắt, nhưng lại nhanh chóng tản ra.
Nếu loại người này là kẻ ngu ngốc, vậy chỉ sợ học bá của cả phòng học này đều là đổ bỏ đi còn không bằng một kẻ ngu ngốc, không nghĩ tới hôm nay muốn đại phát từ bi tùy ý trợ giúp một người, lại là lợi hại như vậy, ngày tháng tương lai, giống như sẽ chơi vui không ít!
Ngón tay nhỏ xinh trắng nõn tạm dừng xuống, ngón trỏ nhẹ nhàng tự nhiên dừng ở trên phím Enter, độ cong khóe miệng kéo ra, “Xong rồi!”
Tô Lạc Ương chuyển hướng máy tính sang Dương Lệ đứng ngoài cửa sổ, khóe môi treo lên ý cười nhàn nhạt, “Cô Dương, đây là chứng cứ cô muốn!”
Dương Lệ hoài nghi nhìn qua, cô ta không tin Tô Lạc Ương có thể mân mê ra chứng cứ gì!
Khi ánh mắt Dương Lệ chạm đến màn hình máy tính, biểu tình vốn còn không chút để ý lập tức đọng lại ở trên mặt.
Giờ phút này trong máy tính đang truyền đầu sỏ gây tội thật sự gây ra chuyện này!
Có chút không rõ sắc mặt Dương Lệ, tất cả đều tiến tới muốn nhìn xem trong máy tính đang phát cái gì.
Khi mấy người chân chính hãm hại Tô Lạc Ương nhìn thấy video theo dõi trong máy tính, rốt cuộc, sắc mặt vụt một cái liền trắng bệch!
Tô Lạc Ương ngước mặt đẹp, tuy rằng chỉ thấy được một đôi mắt, nhưng trong đôi mắt kia tràn đầy châm chọc, rồi lại cực kỳ sinh động, “Cô Dương, em đã tìm được chứng cứ, có phải cô nên cho em một công đạo không!”
Video giám sát vả mặt bốp bốp (3)
 
Hiện tại Dương Lệ có chút không dám nhìn thẳng Tô Lạc Ương, đây quả thực chính là bị vả mặt bốp bốp, cô thật sự không nghĩ tới Tô Lạc Ương có bản lĩnh như vậy, lại có thể sử dụng máy tính điều ra video theo dõi!
Tất cả học sinh lại đây xem đều bị chiêu thức này của Tô Lạc Ương dọa đến, sao bọn họ lại không biết kẻ ngu ngốc Tô Lạc Ương còn có chiêu thức này!
Sắc mặt Dương Lệ có chút khó coi, nhưng vì để không làm đến khó coi hơn, đành phải mặt không đổi sắc nói, “Nếu đã tìm được chứng cứ, vậy tôi sẽ không truy cứu nữa, chuyện này cứ cho qua như vậy đi!”
Dứt lời, Dương Lệ chỉ vào mấy học sinh xuất hiện ở video theo dõi, tức giận nói, “Mấy người các em, lại dám làm những trò xiếc này trước mặt giáo viên, đi dọn sạch sẽ cho tôi!”
“Chờ một chút!” Giọng nói thanh lãnh của cô gái vang lên.
Mọi người nhìn về phía Tô Lạc Ương, Tô Lạc Ương đậy máy tính lại, lúc trả lại cho Hạ Dục Phong còn nói một tiếng cảm ơn.
Khi đôi mắt cô chậm rãi quét đến trên người mấy học sinh làm chuyện này thì ngừng lại, cũng không biết có phải ảo giác hay không, bọn họ cảm giác được lòng bàn chân có một luồng khí lạnh xông ra.
Tô Lạc Ương lại đặt ánh mắt tới trên người Dương Lệ ngoài cửa sổ, cười cười, “Cô Dương, bọn họ bôi nhọ em, nếu em không có lấy ra video theo dõi, vậy cái nồi này chính là em gánh rồi, cô nói, có phải nên là cho em một công đạo không!”
Dương Lệ muốn bỏ qua như vậy, nhưng cô sẽ không dễ dàng buông tha cho đám người này, giết gà dọa khỉ cũng nên làm được đến cùng!
Khóe miệng Dương Lệ giật giật, “Công đạo gì?”
⬅ Trước Tiếp ➡