“Phụt!” Gã đàn ông đồ đen bị Diêm Lâm gạt ngã phun ra một búng máu xuống đất, người đàn ông ngồi ở trên sô pha không có chờ được tin tức mình muốn, vốn dĩ tâm tình đã không quá tốt, hiện tại lại càng không tốt, đôi mắt tối đen chiếu ra ánh sáng lạnh, giữa mày một mảnh âm u, cảm giác áp bách trực tiếp làm đám người đồ đen trước mặt không thở nổi.
Tuy rằng Diêm Lâm không biết vì sao chủ nhân đột nhiên tức giận, nhưng anh ta biết là có người chọc chủ nhân khó chịu.
Nghiêng người nói với người bên cạnh, “Kéo xuống đi!”
Người đồ đen kia bị kéo xuống, chín người đàn ông còn lại đều là một thân ngạo cốt quỳ gối ở chỗ đó, bọn họ là lính đánh thuê, cho dù là nhiệm vụ thất bại cũng sẽ tuyệt đối không cúi đầu.
Chỉ là bọn họ không nghĩ tới người đàn ông trước mắt này lợi hại như vậy, hoàn toàn chặt đứt đường lui tự sát của bọn họ!
Diêm Lâm thấy những người này dù bị nghiêm hình tra tấn như thế nào cũng không nói ra mục đích, chỉ đành nhìn chủ nhân ngồi ở trên sô pha, “Chủ nhân, bọn họ đều là lính đánh thuê, chết cũng sẽ không nói là ai thuê tới, làm sao bây giờ?”
Kỳ Mặc Trần siết điện thoại di động ở trong tay, một cái tay khác như có như không gõ lên sô pha, cô lại có thể không trả lời tin nhắn, sợ cô không nhìn thấy còn đặc biệt gửi hai tin qua.
Thật lâu sau, khí lạnh quanh người Kỳ Mặc Trần và cảm giác áp bách càng ngày càng nồng đậm, nồng đậm đến Diêm Lâm cũng có chút không chịu đựng nổi.
Giữa mày Kỳ Mặc Trần hơi có vẻ bực bội đứng lên, đi nhanh sải bước lên lâu, chợt thong thả nói, “Để cho đám vật nhỏ kia, ăn đi!”
“Vâng!” Diêm Lâm lau mồ hôi.
Liền ở khi Diêm Lâm lên tiếng nói dẫn đi, di động Kỳ Mặc Trần “Đinh” một tiếng.
Người đàn ông gần như là dùng tốc độ nhanh nhất mở khóa, khi nhìn thấy chữ “được” trên màn hình kia, áp bách quanh thân lập tức tiêu tán.
Còn tính cả chuyện này! (3)
Diêm Lâm đã phân phó thuộc hạ muốn dẫn người đi, đột nhiên người đàn ông đứng ở trên cầu thang lên tiếng, “Chờ đã!”
Diêm Lâm ngẩng đầu nhìn lại chủ nhân nhà mình, Kỳ Mặc Trần nghiêng khuôn mặt sang, trong giọng nói giống như mang theo ý thỏa mãn, “Giết trước, rồi lại cho đám vật nhỏ kia!”
“Vâng!” Diêm Lâm đáp.
Sao tâm tình của chủ nhân lại đột nhiên tốt lên, vừa rồi còn một bộ dáng động một chút liền phải giết người, chẳng lẽ là bởi vì di động?
Hình như bắt đầu từ vừa rồi chủ nhân đã nhìn chằm chằm vào di động!
Hai ngày sau đó là ngày đi trường học, lúc Tô Lạc Ương trở lại ký túc xá đột nhiên phát hiện ký túc xá nhiều thêm mấy khách không mời mà đến, hơn nữa, mấy khách không mời mà đến này giống như còn đang khi dễ người của cô!
“Này, Lâm Tiêu Vũ, cô là đầu óc đựng phân sao, lại đi cùng con nhỏ xấu xí Tô Lạc Ương kia!” Trong ký túc xá truyền đến giọng nói của một cô gái!
Tô Lạc Ương đứng ở cửa, nhíu mày lại, vừa muốn đẩy cửa ra đã nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói quật cường của Lâm Tiêu Vũ, “Lạc, Lạc Ương không phải con nhỏ xấu xí, không phải con nhỏ xấu xí!”
“Hứ, không phải con nhỏ xấu xí thì là cái gì, chẳng lẽ còn là mỹ nữ sao!”
“Đúng vậy, ha ha ha ha, ha ha ha!”
Đột nhiên, “rầm” một tiếng, cửa mở ra!
Tô Lạc Ương khoanh tay trước ngực, nửa dựa ở cạnh cửa, “Từ đâu ra mấy con chó sủa bậy vậy, không nổi điên trong phòng ngủ của mình, chạy đến trong ký túc xá người khác gây náo loạn ồn ào!”
Ba cô gái bị dọa sợ, khi nhìn thấy là Tô Lạc Ương, sắc mặt lập tức trở nên xanh mét, nũng nịu quát lên, “Tô Lạc Ương, cô nói ai là chó hả!”
Tô Lạc Ương giơ tay móc lỗ tai, thần sắc lười biếng, vẻ mặt không cho là đúng, “Ai đang kêu la thì kẻ đó chính là chó thôi!”