Diệp Vũ Họa bưng cơm đi tới, nâng tay gõ đầu nhỏ của Tô Lạc Ương, “Con bé này, nhanh ăn cơm đi!”
“Dạ!” Tô Lạc Ương bưng chén lùa cơm vào trong miệng, Tô Đình Nghiên nhìn con gái nhà mình thật sự đã hiểu chuyện cũng rất là vui mừng.
Bưng chén, lúc vừa định muốn ăn cơm, đột nhiên di động đặt ở một bên “Đinh” một tiếng.
Tô Đình Nghiên cầm lấy di động click mở, khi nhìn thấy thứ cấp dưới gửi tới, mặt vốn treo ý cười, trong nháy mắt trầm xuống.
Diệp Vũ Họa ở bên người Tô Đình Nghiên rất nhiều năm, chồng nhà mình chỉ biến hóa một chút cảm xúc bà cũng có thể phát hiện, lo lắng hỏi, “Làm sao vậy?”
Trong nháy mắt Tô Đình Nghiên buông di động, trên mặt lại treo lên ý cười, ông lắc đầu nói, “Không có gì, ăn cơm đi!”
Tô Lạc Ương ngồi ở bên người Tô Đình Nghiên, thị lực và trí nhớ cô rất tốt, ở khi Tô Đình Nghiên click mở văn kiện xem, cô cũng nhìn một lần, thậm chí đã nhớ toàn bộ những tin tức tài vụ đó vào trong lòng.
Trong lòng cô yên lặng tính những tin tức tài vụ đó, chờ khi cô tính ra tổng số, rốt cuộc biết vì sao ba ở trong nháy mắt nhìn thấy tài liệu kia liền đen mặt, trong mấy ngày ngắn ngủn, lợi nhuận công ty ba giảm xuống mấy phần trăm.
Là thật sự không đuổi kịp công ty khác, hay là…… Có người chèn ép!
Tô Lạc Ương nghĩ, cô nâng khuôn mặt đẹp lên, “Ba, sau khi trường học của con thi khảo sát chất lượng không bao lâu sẽ là thi đại học, thi đại học qua đi chính là nghỉ hè, con muốn lúc nghỉ hè sẽ đi công ty người thực tập, có được không ạ?”
Tô Đình Nghiên hoàn toàn không nghĩ tới con gái muốn đi công ty ông thực tập, giơ tay vỗ đầu Tô Lạc Ương, “Vì sao đột nhiên muốn đi thực tập, sau khi thi đại học không phải nên là đi ra ngoài chơi thật tốt ư? Làm sao vậy, còn sợ ba nuôi không nổi con sao!”
Tô Lạc Ương buông chén, sau đó ôm lấy cánh tay Tô Đình Nghiên làm nũng nói, “Nào có, là con gái không muốn lãng phí thời gian mà thôi, dù sao đi ra ngoài chơi lúc nào cũng được, ba đáp ứng con đi, để con đi thực tập, con gái không cần tiền lương!”
Còn tính cả chuyện này! (2)
Thấy Tô Đình Nghiên do dự, Tô Lạc Ương ôm cánh tay Tô Đình Nghiên lắc lắc, tiếp tục làm nũng, còn giơ lên một móng vuốt bảo đảm, “Được không, được không, ba, con bảo đảm sẽ không gây rắc rối cho người!”
Rốt cuộc, Tô Đình Nghiên vẫn là không thắng nổi bộ dáng làm nũng này của con gái, “Được, ba đáp ứng con, đến lúc đó đừng bị mắng đến khóc nhè!”
“Dạ!”
Sao có thể sẽ bị người mắng đến khóc nhè, hy vọng đến lúc đó năng lực gánh chịu áp lực của những người trong công ty ba có thể mạnh một chút, đừng bị cô ngược đến khóc nhè là được!
Được ba đáp ứng, Tô Lạc Ương liền ăn ba chén cơm, chờ trở lại phòng cô liền bắt đầu tính toán làm sao thay đổi công ty ba.
Nghĩ nghĩ, đột nhiên di động chấn động một chút, Tô Lạc Ương cầm lấy di động xem, là Kỳ Mặc Trần gửi tin nhắn tới.
Kỳ Mặc Trần: “Còn có bảy ngày!”
Tô Lạc Ương ngây ngốc, bảy ngày? Bảy ngày gì?
Đang nghĩ ngợi, lại là một tiếng chấn động vang lên, “Bảy ngày sau tới Kỳ trạch!”
Tô Lạc Ương: “……” Không phải chứ, anh ta còn tính cả chuyện này!!!
Nghẹn một lúc, sợ người nào đó phát hỏa trực tiếp không cần chờ bảy ngày, hiện tại liền bắt cô qua thì làm sao, rốt cuộc vẫn là trả lời lại một chữ, “Được!”
Chạng vạng, Kỳ trạch
Lúc này trước mặt Kỳ Mặc Trần còn quỳ mười người đàn ông mặc quần áo màu đen, mười người đàn ông mình đầy thương tích, toàn thân không có một chỗ hoàn chỉnh.
Diêm Lâm dùng chân gạt ngã một gã đàn ông đồ đen, “Nói, ai phái các người tới ám sát!”