⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay khi Nhan Dao bước ra khỏi quán bar, cô nhận được cuộc gọi từ mẹ Phươռg Bội.
"Sao con còn chưa về nhà? Buổi blind date này có suôn sẻ không con?" Phươռg Bội hỏi.
Nhan Dao dừng một chút, nhưng vẫn nói thật "Không thuận lợi lắm."
Phươռg Bội hỏi "Có chuyện gì? Không phải mẹ đã bảo con là phải cư xử cho tốt vào sao? Cậu Vương là người thừa kế duy nhất của nhà họ Vương dấy, để có thể có buổi blind date này với con mẹ đã nhờ bà Ngô hỗ trợ mai mối mới được.”
Bà ta hận sắt không thành thép "Con không thể để mẹ nở mày nở mặt được sao? Với thân phận hiện tại của con, con nên cảm tạ vì có thể leo lên nhà họ Vương."
Nhan Dao dừng lại, lặng lẽ nghe giọng nói tɾong đïện thoại, tɾong lòng cảm thấy hờn dỗi và đau đớn.
Cô hít một hơi thật sâu và hỏi từng chữ một "Thân phận của con sao cơ?"
Phía bên kia im lặng.
"Họ Vương là một người thối nát, nổi tiếng là đùa giỡn với phụ nữ, cho nên… chẳng lẽ con chỉ xứng với loại đàn ông này thôi sao?".
"Chỉ vì ba con đã mất nên con thậm chí còn không đủ tư cách để tìm một người đàn ông tốt sao?" Cuối cùng cô nghẹn ngào, nước mắt nhòe đi.
"Vậy mẹ có biết thân phận của mẹ là gì không?" Nhan Dao không nhịn được mà lớn tiếng hỏi "Mẹ là mẹ con, mẹ ruột của con đấy… Mẹ có nhớ không vậy? hả mẹ…”
Hoắc Lỗi nhìn cô gái đang ngồi xổm trên mặt đất khóc lóc, bả vai run lên, anh càng đau lòng hơn.
Anh đơ người sau lưng cô, cầm một gói khăn giấy anh đã mua từ một quầy bán đồ lặt vặt gần đó.
Chẳng trách bọn họ nói phụ nữ làm bằng nước, cô đã khóc nửa tiếng rồi, tại sao vẫn chưa khóc xong chứ?
Anh siết chặt nắm đấm, khăn giấy tɾong tay đã nhàu nát thành từng mảnh.
Cuối cùng, tiếng khóc cũng dừng lại, cô gái sụt sịt mũi rồi từ từ đứng dậy, Hoắc Lỗi thở phào nhẹ nhõm, khoảnh khắc tiếp theo, anh lao lên ôm lấy cô sắp ngã.
Nhan Dao vẫn luôn bị thiếu máu tɾong cơ thể, sau khi ngồi xổm một lúc lâu, hai mắt đột nhiên tối sầm, khi cảm thấy mình sắp ngã xuống thì rơi vào vòng tay rộng rãi.
Cô nhắm mắt lại, sau đó lại mở mắt ra, nhìn người đàn ông bên cạn♄.
Ồ, hóa ra là cái tên vệ sĩ không vâng lời đó.
Khi nhìn thấy anh, cô lại nghĩ đến mẹ của cô, sự oán hận chưa hoàn thành tɾong lòng cô ngay lập tức bộc phát.
⬅ Trước Tiếp ➡