Nhan Dao mím chặt môi, nhanh chóng đặt ly rượu xuống, xoay người chạy đi.
Nhưng ngay lúc này, tiếng hét của một người đàn ông phát ra từ phía sau cô, cô dừng lại, quay lại vì ngạc nhiên.
Thấy cổ tay của Vương Thiên bị một người đàn ông cao lớn ℭường tráng túm lấy, vẻ mặt đầy đau đớn, hắn kêu lên "A, đau đau… tay của tôi… gảy… gảy mất ".
Người đàn ông mặc áo đen và quần đen, đầu chải gọn gàng, các đường nét trên khuôn mặt rấtsống động đẹp trai, vai rộng eo hẹp,cơ bắp ma͙nh mẽ đầy sức ma͙nh nam giới, uy mãnh săn ¢hắc.
Anh nắm lấy cánh tay màu lúa mì của Vương Thiên, gân xanh nổi lên, sau đó cử động dễ dàng, Vương Thiên lập tức bị ném xuống đất khóc lóc.
"Anh… Anh là ai ?" Bị anh làm cho mất mặt, Vương Thiên tức giận, nhưng nhìn dáng người cứng cáp của người đàn ông, hắn lại hèn nhát.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Lỗi nhìn chằm chằm vào người đàn ông xấu hổ trên mặt đất, khí thế ma͙nh mẽ và giọng nói trầm thấp "Anh không thấy cô ấy đã từ chối sao?".
Nhan Dao nhìn thân thể và vóc dáng của người đàn ông, nhớ tới hai ngày trước mẹ cô đã nói tìm vệ sĩ cho cô.
Trong lòng cô rấtvui, có lẽ là người đàn ông này.
"Anh ta quấy rối tôi, còn sờ soạng tôi, đánh anh ta đi ” Nhan Dao chạy theo phía sau người đàn ông, kéo góc quần áo của hắn, giọng điệu ra lệnh.
Vương Thiên "...” Khốn kiếp, hắn còn chưa đụng tới tay cô nữa, nếu bị người đàn ông này đánh cho một trận thì thiệt thòi quá.
Hoắc Lỗi quay đầu nhìn xuống, cô gái nhỏ đang nắm góc áo của mình một cách phụ thuộc, tɾong đôi mắt hoa mai xinh đẹp của cô có trách cứ và oán trách, cho dù đã nhìn thấy toàn bộ quá trình sự việc thì cũng không thể không mềm lòng.
Cô đã trưởng thành, vẫn xinh đẹp như vậy.
Anh ho nhẹ, né tránh ánh mắt của cô, nói "Nếu anh ta quá đáng, cô có thể gọi cảnh sát."
"Anh " Sắc mặt Nhan Dao đột nhiên thay đổi, cô nới lỏng góc áo của người đàn ông.
Cô bĩu môi, cái gì, người này không phải là vệ sĩ của cô sao?
Nghĩ rằng đây là vệ sĩ mà mẹ tìm, việc không nghe lời cô cũng là điều dễ hiểụ
Cô ừm một tiếng rồi xoay người rời đi.
Hoắc Lỗi sững sờ nhìn cô gái rõ ràng đang tức giận, không hiểu vì sao cô lại thay đổi sắc mặt nhanh như vậy.
Hiển nhiên, vừa rồi cô vẫn đang trốn sau lưng hắn, hắn nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đi xa, hơi phiền não vuốt tóc một cái.
Suy nghĩ một lúc, anh mới đi theo cô.