Chương 12
ta ngẩng đầu, ồm ồm chửi một câu "Con mẹ nó mày bị thần kinh à " Tưởng Từ nhướng mày.
Ừ.
Mẹ nó tao có bệnh đấy.
Một tên điên không phân biệt đối tượng làm biết bao cô gái tim đập loạn, vì yêu mà cuồng si.
Cậu lại giơ tay ném một viên đá khác xuống.
Viên đá đập vào mũi gã ta.
Gã ngay lập tức bị thương, hai hàng máu mũi tứa ra.
Tâm trạng của Tưởng Từ miễn cưỡng khá hơn một chút.
Cậu đang nhặt viên đá tiếp theo thì Tưởng Lị đã hoàn hồn, chạy nhanh ra ban công, kéo tay cậu lại, khóc không thành tiếng "Tưởng Từ, con đừng như vậy mà..
Con tha cho anh ấy đi..
Sau này mẹ, mẹ không tìm anh ấy nữa, được không?
Sau này mẹ không tìm anh ấy nữa." Chỉ trong một câu nói, gã đàn ông kia lợi dụng lúc Tưởng Từ không tập trung, xám xịt chạy đi.
Tưởng Từ mất hứng, ném mấy viên đá cuội tròn tròn vào chậu hoa, hất tay Tưởng Lị ra "Đừng nói như thể con chia loan rẽ thúy vậy..
Mẹ muốn tìm thì tìm một người có thể sống chung thật tốt.
Mẹ trẻ người non dạ, nhất thời mù mắt thì thôi đi, đến tận bây giờ cũng chưa thấy ánh mắt mẹ tốt được bao nhiêu cả, còn đi chọn một lão hói." Nói xong, cậu cầm cây lấy quần áo muốn thu quần áo vào, tắm rửa một cái rồi đi ngủ.
Tưởng Lị vừa thấy cây lấy quần áo trong tay cậu thì rụt lại, tay vô thức che ở phía dưới.
Tưởng Từ thấy thế thì nhanh chóng cầm lấy quần áo, bỏ cây sào xuống rồi trở về phòng ngủ.
Tắm rửa xong, cậu lấy khăn lau tóc, ngồi ở trên giường.
Nhớ đến chút chuyện phát sinh cùng với Nguyễn Viên Viên tối nay, cậu cầm điện thoại, mở Wechat ra, nhập số điện thoại của cô vào tìm kiếm một chút.
Một ID Wechat tên "Tròn Rồi Lại Tròn" 2 hiện lên, ảnh đại diện là một chú thỏ tai cụp đang cuộn lại thành một quả cầu Đó là chú thỏ tai cụp mà mười một năm trước cậu tặng cho cô.
2 Chữ 'Viên Viên' trong tên nữ chính nghĩa là tròn tròn.
Mấy chục năm trước, Phất Thành chỉ là một trấn nhỏ tuyến mười tám, khác xa bây giờ, những tòa nhà cao ốc mọc lên, vọt lên thành thành phố tuyến một.
Mười tám năm trước, Tưởng Lị vẫn còn trẻ, làn da mơn mởn, xinh đẹp mọng nước, mà lại vô cùng học giỏi, là hoa khôi mà những học sinh của trung học Phất Nam bây giờ là trung học số một Phất Thành đều công nhận.
Lúc đó tâm khí cao ngạo nên những người theo đuổi bình thường bà đều không vừa mắt.
Sau đó, trong lớp có một thầy giáo dạy tiếng Anh từ nước ngoài đến, bà thấy người ta đẹp trai nên động lòng xuân, không bao lâu sau thì lên giường với người ta.
Lúc đó Tưởng Lị muốn toàn tâm toàn ý học hành, không chừng có thể thi đậu vào những trường đại học top đầu trong nước.
Nhưng bà lại phân tâm, học hành tuột dốc cũng thôi đi, còn không cẩn thận làm cho lớn bụng.
Lúc bà nhận ra cơ thể bất thường, đến bệnh viện kiểm tra thì cái thai đã sắp ba tháng rồi.
Người thầy giáo đó không lăn lộn nổi ở đất nước của ông ta nên mới muốn đến Phất Thành đang có tốc độ phát triển nhanh chóng này kiếm một mớ tiền, sau khi biết bản thân đã tạo ra một sinh mạng, không chịu trách nhiệm mà bỏ chạy.
Tưởng Lị lúc ấy hoảng hồn, đáng thương là cơ thể bà yếu ớt, bác sĩ nói nếu như phá bỏ đứa nhỏ này đi thì sau này rất