Chương 11
mực chút nào, động tĩnh lớn như thế, lại còn được thêm bà Tưởng ở trên giường diễn cùng với gã ta, rên cũng giả trân không tả được.
Không chân thật và đáng yêu bằng phản ứng của Nguyễn Viên Viên.
Chậc, nghĩ đến cô, hệt như oxi thổi qua đống tro tàn mang theo đốm lửa, giây tiếp theo ngọn lửa dục vọng liền bùng cháy.
Tưởng Từ liếc mắt nhìn đũng quần của mình.
A, đêm nay cậu mới vừa bắn xong, còn chưa đói khát đến mức ấy.
Một điếu thuốc còn chưa kịp hút xong thì cửa phòng đã mở.
Gã đàn ông đang đeo thắt lưng bỗng nhìn thấy Tưởng Từ, gã vội cúi đầu vờ như không nhìn thấy, sải bước qua phòng khách đi ra cửa.
Ngay sau đó, Tưởng Lị vừa mới mặc xong quần áo từ trong phòng bước ra.
Bà định đến ban công lấy bộ đồ ngủ rồi tắm rửa một cái.
Tưởng Từ dụi tắt tàn thuốc, khóe mắt bỗng liếc thấy vệt đỏ trên mặt bà.
"Gã ta đánh mẹ?" Cậu lạnh giọng chất vấn.
Trước khi Tưởng Lị kịp trốn vào phòng ngủ, cậu đã tiến lên cản đường bà.
Bà vén tóc, muốn tránh cậụ Tưởng Từ giữ chặt bả vai bà, dùng ngón tay dài đẩy tóc bà ra, nhìn thấy rõ ràng dấu bàn tay hồng hồng trên mặt Tưởng Lị.
"Chỉ là chơi thôi mà.." Bà chột dạ đến mức không dám nhìn cậụ Tưởng Từ hít sâu một hơi, không kìm được mà bắt đầu bùng nổ "ĐM Chơi SM sao?
Tưởng Lị, mẹ là M à?
Bị một gã đàn ông chơi đánh đến nằm viện còn chưa đủ, lại còn muốn bị một gã đàn ông khác đánh chết có phải không?
" "Không phải..
Cũng chỉ là chơi đùa thôi mà, không đau lắm đâụ." Tưởng Lị vội vàng giải thích, gấp đến nỗi nghẹn ngào bật khóc "Khó khăn lắm mẹ mới chọn được một người mình thích, con cứ để yên cho mẹ được không?
" Nói đến đây, bà bỗng ngẩng đầu trừng Tưởng Từ, vừa khóc vừa hét lớn "Mày chính là không muốn thấy mẹ sống tốt Mày chính là muốn mẹ mày sống cô độc suốt quãng đời còn lại Mày liên lụy cả đời mẹ mày Mày tưởng rằng mẹ không biết mày nghĩ cái gì sao?
Tưởng Từ, mày chính là muốn độc chiếm tài sản của mẹ Người muốn mẹ chết là mày " Tưởng Từ thoáng sững sờ "Mẹ tưởng rằng con thích quản mẹ lắm sao?
Người hại mẹ mang thai rồi sinh con lúc vị thành niên là con à?
Người hại mẹ bị rối loạn lưỡng cực là con?
Người hại mẹ bị mấy tên đàn ông cặn bã lừa tiền lừa tình, bị bạo hành đều là con hết cả à?
Con mẹ nó đã bốn mươi tuổi rồi, mẹ đừng có ngây thơ như vậy nữa được không " Cậu càng nói càng giận, nói không lựa lời, sau khi thốt ra câu cuối cùng, đại não cậu bùm một tiếng, nổ tung.
Tưởng Lị che miệng, không nói nên lời, nước mắt rơi lã chã.
"Xin lỗi mẹ." Nói xong, Tưởng Từ cáu kỉnh xông ra ban công.
Gã đàn ông kia vừa lúc bước ra khỏi cổng.
Cậu liếc mắt một cái đã thấy được cái đầu hói bị ánh đèn chiếu sáng bóng kia của gã ta.
Tưởng Từ quét mắt một vòng qua ban công, cầm chậu hoa lên muốn ném xuống, nhớ ra trong nhà có lắp camera chống trộm, cậu nhặt một cục đá từ trong chậu hoa ném xuống.
"ĐM mày " Gã đàn ông dưới lầu hét lên, ôm kín đầụ Rất chuẩn.
Tận dụng lỗ hổng lúc gã ta xoay người, Tưởng Từ nhắm ngay hạ bộ của gã mà ném đá xuống.
Gã đàn ông che đũng quần lại, nhảy dựng lên.
Nhìn thấy hai viên đá cuội trên mặt đất, gã