⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Thất không hề nói gì cả, chỉ đặt dĩa trái cây xuống, yên lặng ngồi xuống kế bên, thò đầu ra liền nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị trước mặt.
Đây là… đây là gì vậy?
Thẩm Thất tự cho rằng trình độ vi tính của cô cũng không tồi, dù sao thì cô cũng lấy qua bằng tin học sơ cấp lúc học đại học, những ứng dụng cơ bản cô đều có thể ứng phó được.
Nhưng khi những mớ dữ liệu trước mặt lướt qua mắt cô, thì Thẩm Thất thật sự đã không còn biết đó là gì nữa rồi.
“Anh, đây là… gì vậy?” Thẩm Thất nhìn suốt nửa buổi cũng không cách nào hiểu được, bèn mở miệng nói.
Mười ngón tay của Thẩm Lục lướt nhanh như bay, nhập vào từng dòng từng dòng chỉ thị.
Tùy theo từng dòng chỉ thị được nhập vào, đến cuối cùng một màn hình chợt hiện lên!
Cô chỉ nhìn thấy có nhiều màn hình giám sát chợt xuất hiện cùng lúc trên màn ảnh.
Thẩm Thất nhìn hoa cả mắt, bời vì những hình ảnh trong này sao có vẻ quen thuộc đến vậy…
Ủa? Đây không phải là những hình ảnh trong tòa nhà mà họ đang sống sao?
Sao anh ấy lại…
Cùng lúc ấy, phòng giám sát của tòa nhà này sắp bị nổ tung lên!
Tại sao vậy?
Bởi vì hệ thống an ninh của họ đã bị người khác thâm nhập!
Tất cả hình ảnh của họ, đều tối đen như mực.
Cái đầu hói của người quản lí an ninh đột nhiên chảy đầy mồ hôi, ông run rẩy ra lệnh: “Mau, mau đi kiểm tra đường dây! Hệ thống đã bị hacker xâm nhập rồi!”
2040.Thẩm Thất nhìn thấy từng màn ảnh trên màn hình máy tính dần dần biến mất, sốt ruột hỏi: “Anh,, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Thành công rồi.” Thẩm Lục ngắn gọn trả lời.
“Thành công cái gì?” Thẩm Thất vẫn vô cùng hoang mang.
Thẩm Lục thò tay chỉ vào một cuốn sách trên bàn.
Thẩm Thất nhìn về phía ngón tay đó, thò tay lấy cuốn sách qua, vừa lật nhẹ một cái liền cô liền mở to ra!
sao?
Cô mua cuốn này từ hồi nào vậy!
⬅ Trước Tiếp ➡