⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu làm nhà tạo mẫu độc quyền cho Hạ Nhật Ninh thì mức chi tiêu này có thể được lược bỏ!
Vả lại một tháng 680 triệu tiền lương thì nửa năm sẽ có thể tiết kiệm được 4 tỷ mấy, đủ để cô và anh trai bắt đầu lại từ đầu trong một thành phố lạ khác rồi!
Hễ nghĩ đến cuộc sống tốt đẹp trong tương lại, Thẩm Thất liền cảm thấy dường như bữa cơm này không quá khó nhai nữa rồi.
Cô vui vẻ ăn miếng sườn mà Hạ Nhật Ninh gắp cho.
Sau khi dùng bữa xong, Thẩm Thất nhanh chóng cầm theo 680 triệu của Nhật Ninh về đến nhà, cô chăm lo cho Thẩm Lục ăn cơm trước, sau đó nhanh chóng tìm một căn nhà to hơn một chút ở xung quanh, sẵn tiện nộp luôn tiền điều trị của Thẩm Lục.
Nhìn thấy căn nhà rộng rãi như vậy, Thẩm Thất vui mừng ôm lấy Thẩm Lục nói: “Anh, sau này chúng ta giàu có, thì chúng ta có thể sinh sống trong một căn nhà to hơn tốt hơn rồi. Chúng ta sẽ không phải nhìn sắc mặt của người khác, cũng không cần phải ở nhờ nhà người khác nữa rồi.”
Thẩm Lục lặng lẽ đứng ở đó, mặc cho Thẩm Thất ôm lấy anh, dường như anh ấy cảm nhận được niềm vui của Thẩm Thất, đôi chân mày của anh cong lại và cười lên, bộ dạng đó quả thực khiến Thẩm Thất hoa cả mắt.
Thẩm Thất thò tay ra nhéo mặt Thẩm Lục, nói: “Anh trai của em bảnh bao như vậy, khiến người em gái này hổ thẹn quá.”
Thẩm Lục nghe thấy em gái khen ngợi mình, nụ cười của anh càng rực rỡ hơn nữa.
Sau khi sắp xếp hết mọi việc, Thẩm Thất dẫn theo Thẩm Lục rời khỏi phòng, từ từ đi vào trong đám đông.
Thẩm Lục căng thẳng nắm lấy tay của Thẩm Thất, tựa như một đứa trẻ sợ ma vậy.
Rõ ràng anh ấy rất bài xích người lạ.
Nhưng Tiểu Thất không thích anh ấy cứ ru rú trong nhà, vì Tiểu Thất nên anh ấy mới đồng ý miễn cưỡng tiếp xúc với bên ngoài.
Thẩm Thất kiên nhẫn cầm lấy tay Thẩm Lục, trước tiên họ đi đến những nơi ít người, đợi đến khi Thẩm Lục thích ứng được, mới đi về hướng đông người hơn.
Cơ thể của Thẩm Lục cứ bị Thẩm Thất kéo về phía trước, Thẩm Thất vừa đi vừa chỉ vào những phong cảnh ven đường giới thiệu cho Thẩm Lục: “Anh xem kìa, món đặc trưng của tiệm bánh bao này có phải rất dễ thương không? Bánh bao mà sáng nay chúng ta ăn chính là mua ở tiệm này đó. Kế bên có một tiệm hoa quả, em rất thường xuyên tới mua. Trái cam mà anh thích nhất được mua từ chổ này đó.”
Thẩm Lục cứ đi theo Thẩm Thất một cách máy móc, thật ra dù cho Thẩm Thất có nói gì đi nữa, thì anh ấy vẫn không hề nhớ được.
Khi Thẩm Thất kéo theo Thẩm Lục về nhà, Thẩm Lục liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhốt mình trong phòng cứ như con đà điểu vậy, dù cho Thẩm Thất có gọi như thế nào đi nữa, thì cũng không chịu ra ngoài.
Thẩm Thất vui vẻ cười lên.
Cô cũng biết được hôm nay anh trai đã có thể dốc hết tất cả nỗ lực theo cô ra ngoài rồi.
Cô rất có kiên nhẫn!
Thẩm Thất cũng không quá mong đợi kết quả tốt đẹp từ lần đầu tiên ra khỏi nhà của anh, cô tin rằng chỉ cần kiên trì, thì anh ấy nhất định sẽ khôi phục lại như người bình thường!
Khi Thẩm Thất rửa sạch trái cây xong đem lên cho Thẩm Lục, thì phát hiện Thẩm Lục đang ôm lấy cuốn notebook của cô không biết đang nghiên cứu điều gì.
⬅ Trước Tiếp ➡