⬅ Trước Tiếp ➡
Trong mắt người ngoài, khí chất của Nhậm Tinh Vãn vẫn luôn kiệm lời và lạnh lùng, mạnh mẽ đến mức khiến người khác nhũn chân, nhưng giờ phút này không biết có phải là áo giác của Cảnh Miên hay không, bầu không khí lạnh lùng và thờ ở xung quanh đối phương đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cảm giác dịu dàng mang theo chút dỗ dành.
Cảnh Miên cảm thấy tai mình như đang được chăm sóc bởi giọng nói này.
Nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc cậu giả vờ không nghe thấy.
Cảnh Miên chỉ có một mong muốn nho nhỏ, đó là để cậu ngủ.
Nhưng mà chỉ trong vài giây, đột nhiên Cảnh Miên cảm thấy…. Hình như cằm của cậu bị nắm lấy, cũng khiến cho cậu quay lại không thể tránh khỏi.
Ngón tay nhẹ nhàng đè lên môi của Cảnh Miên.
Cánh môi hơi lõm xuống, xúc cảm mềm mại xâm chiếm.
Anh Nhậm lặp lại một lần nữa, nhưng giọng nói lần này có chút bất thường, anh nói “Uống thuốc.”
Tuy không ngại phiền toái, nhưng không hiểu sao lại tăng thêm một chút áo giác khàn khàn.
Trong lòng Cảnh Miên giằng co vài giây, cuối cùng vẫn đè nén cơn buồn ngủ, mờ mịt mở mắt.
Phát hiện trong tay người đàn ông cầm một bình thuốc màu sậm, hình như bên trong là chất lỏng, nắp đã được mở ra.
Cảnh Miên nhận lấy bình nhỏ, nhịn không được hỏi “Đây là cái gì?”
“Thuốc giải rượụ”Cảnh Miên giật mình, thì ra khoảng thời gian anh Nhậm biến mất ngắn ngủi kia, là đi mua thuốc giải rượu cho cậụ
Cổ họng Cảnh Miên giật giật, nói “Cảm ơn.”
Lần này sau khi nói cảm ơn không còn chữ “Anh” ở phía sau nữa, Nhậm Tinh Vãn hơi liếc nhìn, sau đó không nói gì.
Kích thước bình thuốc không lớn, vừa vặn nằm trong lòng bàn tay, Cảnh Miên đưa đến bên môi, uống từng chút một.
Thật bất ngờ, nó có mùi vị không tệ.
Trái lại, lại làm trung hòa vị chát của rượu, chất lỏng có chút ấm áp, sau khi đi vào dạ dày sẽ có cảm giác ấm áp khó tả.
Cảnh Miên cảm thấy vô cùng thoải mái.
Xe chậm rãi khởi động lại, bọn họ rời khỏi chỗ đỗ tạm thời.
Nói đến đây, Cảnh Miên vẫn không biết anh Nhậm muốn đưa cậu đi đâụ
Nhưng dường như đối phương không muốn nói, Cảnh Miên cũng không hỏi nữa, cậu tự khuyên mình, dù sao về phòng ngủ cũng chỉ có một mình, nếu anh Nhậm đã đến, thì ra ngoài đi dạo cũng không tồi.
Vừa đúng lúc giúp tỉnh rượụ
Nhưng mà xe càng chạy càng xa.
Độ quen thuộc của Cảnh Miên với khu vực này chỉ giới hạn trong phạm vi mười km xung quanh trường học, rộng hơn một chút thì cậu không thể nhận ra.
Cuối cùng bọn họ đi qua một đoạn đường cái thật dài, Cảnh Miên hơi ngẩn ra khi phát hiện xe đang chạy về phía một tòa kiến trúc thấp.
Nhậm Tinh Vãn gọi điện thoại, mặc dù nghe không rõ nội dung, nhưng rất nhanh lan can bên cạnh tòa kiến trúc chậm rãi nâng lên, cho phép đi qua.
Cảnh Miên không hỏi đây là đâu, bời vì rất nhanh cậu đã nhìn thấy rõ.
nannan Là biển.
Sau lưng tòa kiến trúc cô độc kia, lại là vùng biển bao la hùng vĩ không có điểm cuối.
Anh Nhậm… Vậy mà đưa cậu đến bờ biển?
Cảnh Miên sợ ngây người.
Cho dù đầu xoay tám trăm vòng, thì cậu cũng không bao giờ tưởng tượng được đích đến lại bất ngờ như vậy.
Chỉ là, Cảnh Miên chưa kịp kinh ngạc, đã mơ mơ màng màng bị dẫn xuống xe, dẫn đến một gian phòng nhỏ, tiếp theo bọn họ thay giày, sau đó Cảnh Miên mới ý thức được, điều này giúp cho việc đi lại trên bờ biển thuận tiện hơn.
Cảnh Miên muốn mở miệng hỏi, sao đột nhiên lại muốn dẫn cậu đến đây?
Nhưng nghĩ kỹ lại, dường như không cần thiết.
Anh Nhậm đưa cậu đến nơi này, hoặc đã lên kế hoạch từ lâu, hoặc là đột nhiên nghĩ đến, nhưng tiếp theo chỉ cần thả lỏng thể xác và tinh thần, chỉ cần thoải mái là tốt rồi.
Nhưng càng đến gần bờ biển, tầm nhìn của Cảnh Miên lại càng rõ ràng.
Bỗng nhiên cậu cảm thấy có chỗ không đúng.
⬅ Trước Tiếp ➡